Vi Thanh cũng phục hồi tin thần từ khiếp sợ, hắn vô cùng kiêng kỵ Lý Vân Tiêu và Bắc Quyến Nam, lúc này mới nhìn qua đám người Yêu tộc, cười lạnh nói:
- Nếu là giao chiến, người chết không phải rất bình thường hay sao? Chỉ là chết nhiều hay ít mà thôi, hơn nữa mới bốn ngàn người, cũng không coi là nhiều nha, ha ha.
Vẻ mặt của hắn đầy hả hê.
Ti Đình Ngữ và mấy chấp chính tư khác sắc mặt tái nhợt, không hề tình cảm nhìn qua Vi Thanh, thầm nghĩ người này không hổ là kiêu hùng.
Tổn thất này tuy sinh ra trên người đối thủ, nhưng mình dù thế nào cũng không cao hứng nổi, hắn ngược lại tâm địa ngoan độc, đủ kiên định.
Hai tộc giao chiến, chết bốn ngàn người đúng là không nhiều, nhưng một chiêu giết bốn ngàn người, nghe mà gợn người.
Trận chiến bắt đầu tới bây giờ, giết thảm thiết như vậy, hai tộc cũng chỉ chết ngàn người, nhưng bây giờ dù năm mơ cũng không nghĩ chỉ một lúc đã chết bốn ngàn người, cho dù ai là kẻ đứng dầu Yêu tộc cũng phải run rẩy.
Thương cường chống tổn thương do tử lôi mang lại, cắn răng nói:
- Giết, giết! Cho dù như thế nào cũng phải giết Lý Vân Tiêu! Bất luận là ai, cho dù là a miêu a cẩu, chỉ cần giết Lý Vân Tiêu, Thương ta sẽ phụng kẻ đó làm hoàng.
Trong giọng nói mang theo sát khí, còn có thù hận khôn cùng, cùng với kiên quyết cùng không cam lòng.
Mạch cũng ý thức được đổ ước của Thương lúc trước là nghiêm túc cỡ nào.
Hoang cắn răng nói:
- Tất cả mọi người đều giữ vững tinh thần, tập kết tái chiến!
Mạch cũng trầm giọng quát:
- Chúng tướng nghe lệnh, nhất định phải giết Lý Vân Tiêu, báo thù cho đồng tộc đã chết.
Một câu "Báo thù " lập tức k*ch th*ch chơi liều từ trong tâm huyết Yêu tộc.
Vốn sĩ khí sa sút đã tăng lên, yêu khí bao phủ đầy trời, khí tức hung tàn bộc phát trên người mỗi Yêu tộc, nó lan ra như bệnh truyền nhiễm.