Vài tên trưởng lão thuật uyển sắc mặt biến hóa, cả kinh tức giận:
- Vi Thanh, ngươi lại cấu kết với Phong Tử Kiệt!
Vi Thanh lạnh lùng nói:
- Nếu chư vị không thích, ta hiện tại sẽ mang thủ hạ rời đi, các ngươi chơi tốt nhé.
Vài tên trưởng lão lập tức câm miệng.
Thương Ngô Khung hồ nghi nói:
- Những thứ này là tàn thứ phẩm ngươi nghiên cứu ra sao? Không biết chiến lực như thế nào?
- Đáng chết, lại dám nói chúng ta là tàn thứ phẩm!
Những quái vật kia bản thân là võ giả, có được thần trí của người bình thường, vừa nghe xong đều giận dữ không thôi, sát khí ngập trời ập thẳng vào Thương Ngô Khung, dọa hắn cả kinh lui ra phía sau ba bước.
Vi Thanh quát:
- Được rồi, đừng làm rộn, chính sự quan trọng hơn!
Những quái vật kia phi thường nghe lời hắn, lúc này an tĩnh lại, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Thương Ngô Khung thập phần bất thiện.
Hoang lạnh lùng nói:
- Đã đến đông đủ sao? Bổn tọa sẽ mở thông đạo ra, nếu còn có viện binh tới thì đi vào đi, cùng chịu chết.
Vi Thanh hừ lạnh nói:
- Ngươi rất tự tin nha, đau khổ của Tài Quyết Chi Nhận chư ăn đủ sao?
Hoang mắng trả lại:
- Đó cũng là Tài Quyết Chi Nhận lợi hại, nói giống như ngươi lợi hại lắm đấy. Chỉ dựa vào mấy trăm quái vật này, cũng muốn ngăn cản hơn vạn đại quân của bổn tọa sao?
Hoang vừa nói lời này làm nội tâm của mọi người chìm vào đáy cốc, đây chính là hơn vạn đại quân, trong thế giới võ giả, chiến đấu đại quy mô như thế, trừ khi là chủng tộc đại chiến, nếu không căn bản không có khả năng xuất hiện.
Sắc mặt Vi Thanh không thay đổi, dường như cũng không thèm để ý, lạnh lùng nói:
- Hơn vạn chỉ là lâu la mà thôi.
- Ha ha, tốt cho một câu chỉ là lâu la!
Hoang giận quá thành cười, nói:
- Đợi tí nữa ta sẽ xé miệng ngươi, nhìn xem đầu lưỡi ngươi dài bao nhiêu.