Lý Vân Tiêu nói:
- Là ngựa chết thì lựa chọn ngựa sống thôi!
Thân ảnh của hắn lóe lên, hắn phóng về phía Ngũ Hà Sơn.
Ba thủ lĩnh Yêu tộc nhìn qua, theo dõi hắn làm gì.
Mạch quát:
- Thương, ngăn hắn lại. Phong ấn dưới Ngũ Hà Sơn chính là cung chủ Thần Tiêu Cung, đi ra sẽ phiền toái lớn.
Lời ấy khiếp sợ toàn trường, đặc biệt là đám người Ti Đình Ngữ, sau kinh ngạc ngắn ngủi, tất cả bọn họ vui mừng, hét lớn:
- Tất cả mọi người đứng vững, chỉ cần cung chủ Thần Tiêu Cung đi ra, chúng ta được cứu rồi!
Kỳ thật tất cả mọi người đều hiểu, cho dù xuất hiện một gã đăng phong tạo cực cũng không có khả năng kéo giãn xu thế suy tàn, đối phương có ba cường giả đăng phong tạo cực còn chưa ra tay, trừ phi bên nhân tộc xuất hiện tới ba người.
Nhưng mặc dù là cả thiên hạ, có thể tìm ra ba vị đăng phong tạo cực sao?
Nhưng tất cả mọi người lý trí ném ra sau đầu, hiện tại chỉ có bản năng cầu sinh ra quyêt tâm sinh tử mà thôi, đau khổ chèo chống ở đây.
Thần sắc Thương khẽ động, nói:
- Tốt.
Hắn vốn cách Ngũ Hà Sơn gần nhất, lóe lên ngăn cản trước mặt Lý Vân Tiêu, hai tay khoan thai chắp sau lưng, nói:
- Đường này không thông.
Lý Vân Tiêu mắng:
- Không thông con em ngươi!
Nhưng hắn cũng không có xông vào, mặc dù chính mình đi xuyên qua, cũng không có khả năng thi triển Thái Du Hồng Trần Quyết trước công kích của Thương, cũng không thể luyện hóa Ngũ Hà Sơn.
Giờ phút này Ngả và Thiên Chiếu Tử quyết đấu bị vận luật đại địa ảnh hưởng, bắt đầu xuất hiện chấn động.
Hai đạo tinh thần lực dần dần tan ra, dần dần lan tràn, hào quang màu bạc trải rộng bầu trời.
Ngả và Thiên Chiếu Tử đều chảy máu tươi, tình huống của Thiên Chiếu Tử dường như càng không xong, thất khiếu đều chảy máu.
Dị tượng trên bầu trời hấp dẫn sự chú ý của mọi người, dù sao hai thuật đạo đại sư danh tiếng bao trùm thiên hạ, đều là nhân vật trọng yếu của hai tộc, cho dù ai chết, đối với phe đó cũng là tổn thất thảm trọng.