Thương cười nhạt một tiếng, nói:
- Hoang tiên sinh, ngươi đã đứng bên ta rồi, cần gì phải nghĩ nhiều như vậy? Chủ ký sinh thú của ngươi đã bị ta khống chế, mặc dù đánh chết Lý Vân Tiêu, chẳng lẽ ta có thể trả lại cho ngươi hay sao?
- Ngươi...
Hoang giận dữ, oán khí không ngừng tăng vọt, nhưng vẫn áp chế cảm xúc, cắn răng nói:
- Tốt, ngươi sẽ hối hận!
Thương nói:
- Ta tin tưởng Hoang tiên sinh là người thông minh, nếu như chủ ký sinh vừa chết, mặc dù ngươi còn có thể còn sống, sợ rằng tu vị siêu phàm nhập thánh chưa hẳn bảo trụ được đâu.
Hoang lạnh lùng nói:
- Ta sẽ tự quyết định, không nhọc Thương ngươi quan tâm.
Hoang và một đám thủ hạ oán khí mười phần, hắn nhàn nhạt nói:
- Bổn hoàng tự có chủ trương.
Giờ phút này một người nói ra:
- Cho dù như thế nào, Triết sẽ đứng cùng ngô hoàng.
Triết lúc này tỉnh táo lại, hắn vẫn không có ra tay, hiện tại thương thế khôi phục không ít.
Hoang thở dài:
- Giờ này khắc này mới biết, các ngươi mới là tâm phúc chính thức của bổn hoàng.
Mạch lạnh lùng xem lấy bọn họ, nói:
- Thời đại có hưng suy, bảo thủ chỉ có thể chết.
Triết lạnh nhạt nói:
- Ngươi tự cho rằng mình là thời đại mới, nhưng thời đại thực chọn ngươi sao? Ngươi từ đâu mà có tự tin như vậy?
Mạch nói:
- Có thực lực liền có tự tin, có thể nắm giư mạng của mình thì có khả năng thay mặt thời đại mới, ngay cả Yêu Hoàng không nắm được vận mệnh của mình, còn nói thời đại mới hay sao? Ha ha ha...
Hắn cười dài mấy tiếng, huyêt quang lóe lên, trực tiếp biến mất tại chỗ, hắn phóng thẳng về phía Lý Vân Tiêu.
Đồng thời quát to một tiếng:
-Sát! Đánh chết tất cả dị tộc cho ta.
- Sát!
- Sát!
Thoáng cái tiếng sát vang lên rung trời, mấy ngàn Yêu tộc cùng kêu to, chấn động cửu thiên, võ giả nhân tộc khẩn trương không thôi.