Mặc dù là Mạch hay là Hoang, tất cả những cường giả nhân tộc khác, hắn chưa từng chính thức lo lắng qua.
Bởi vì từ khi chính mình lĩnh ngộ thập giai quy tắc trong Hồn Thiên Nghi, áp chế những người này là chuyện sớm muộn, nhưng mà Lý Vân Tiêu cũng có được thánh khí, nội tâm của hắn không thể bỏ lo lắng đi được.
Lý Vân Tiêu nhìn qua chiến trường yên tĩnh, chậc chậc cười nói:
- Đánh xong chưa? Đánh xong thì ai về nhà nấy đi, ai mà không phải phụ mẫu sinh ra, ai cũng không phải phụ mẫu nuôi dưỡng, làm gì liều ngươi chết ta sống chứ? Ba ba mụ mụ đang làm đồ ăn ở nhà chờ ta về ăn đấy.
Tất cả mọi người im lặng, tiếng ho khan vang lên liên tiếp, đều là ho ra máu, tăng thêm thương thế của không ít người.
Khanh khách!
Cố Thanh Thanh nhịn không được cười ha hả, thu thủy trong mắt chớp động, nói:
- Tiểu tình lang ngươi còn có tâm tư nói giỡn.
Huyền Hoa cũng phiền muộn nói:
- Đã tới thời điểm này, ngươi có thể không trêu chọc được không? Có kế sách lui địch không?
Lý Vân Tiêu trừng hắn, nói:
- Không phát hiện ta đang suy nghĩ biện pháp lui địch sao?
Hắn nhìn qua Yêu tộc hô lớn:
- Mạch đại nhân, vừa rồi ta đã ước hẹn với ngươi, liên thủ đánh chết Thương, giúp ngươi leo lên vị trí Yêu Hoàng, ngươi cho chúng ta đi, hiện tại sao không tính toán gì hết?
Lý Vân Tiêu vừa hô to lên, lập tức dẫn tới nội bộ Yêu tộc xôn xao, sắc mặt mọi người biến hóa.
Ngược lại Mạch cùng Thương hai người đều bình tĩnh, sắc mặt lạnh như băng.
Mạch lạnh lùng nói:
- Thời điểm này châm ngòi ly gián có tác dụng sao? Ngươi thông minh thấp tới dọa người.
Từ cũng nói ra:
- Đúng thế, mọi người không nên bị hắn kế ly gián lừa gạt, nhất cổ tác khí tiêu diệt đám nhân tộc này.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng cười cười, chắp tay sau lưng, nói: