Thực lực Khúc Hồng Nhan như thế nào hắn chưa từng gặp qua, nhưng nếu là cung chủ Thần Tiêu Cung thì chắc chắn là nhân vật khó chơi.
Nếu cuối cùng nhân tộc lật bàn, chính mình mất đi kỳ ngộ trở thành Yêu Hoàng, đó mới là khóc không ra nước mắt.
Mạch dường như bị nói động, nói:
- Theo ý kiến của ngươi, nên làm thế nào?
Lý Vân Tiêu nói:
- Liên thủ giết Thương! Ngươi làm Yêu Hoàng, ta cứu người.
Mạch không vui nói:
- Trước đại nghĩa hai tộc, ta làm ra chuyện nội chiến thật sự khó phục kẻ dưới.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Người thắng làm vua, người thua làm giặc, chỉ có người thắng mới có thể phục chúng. Ngươi giết Thương, trấn áp Hoang, nhất thống Yêu tộc, ngày sau đại chiến tộc ta. Đừng tưởng rằng hiện tại Yêu tộc chiếm cứ thượng phong thì thắng chắc, nếu là ta không có đoán sai, viện binh của hai đại thánh địa đang tới, đến lúc đó một trận chiến này sẽ là vũng bùn, ai cũng đừng mong bứt ra được, tất nhiên sẽ chiến tới khi một bên bị diệt. Mà sau lưng tộc ta chính là cả Thiên Vũ Đại Lục to lớn, cường giả vô số, Mạch tiên sinh suy nghĩ tốt chưa?
Cố Thanh Thanh gật đầu, nghiêm túc nói ra:
- Tiểu tình lang nói không sai, chỉ có hai tộc chung sống hoà bình mới là chính đạo. Cho dù là ai muốn tiêu diệt đối phương, đây là người điên nói mộng, càng làm bản thân mình lâm vào vũng bùn không cách nào thoát ra được. Huống chi Yêu tộc thế yếu, mặc dù hôm nay có thể thắng, có thể chống được nhân tộc phản công sau đó sao? Hai tộc cho tới nay xung đột không ngừng, nhưng mà không có đại chiến chính thức đâu, không có ảnh hưởng tới căn bản của hai tộc.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ngươi còn có mặt mũi nói, nếu không phải ngươi vài ngàn năm trước trấn áp Yêu tọc dưới Ngũ Hà Sơn, thù hận hai tộc cũng không kéo dài tới hôm nay.