Cố Thanh Thanh lại kêu một tiếng, vẻ mặt hoảng sợ, lập tức tiếc hận và đố kỵ, tức giận nói:
- Vì sao những vật tốt đều xuất thế ở thời đại này! Vì sao thời đại của bổn cô nương không có chứ!
Mạch nộ trừng nàng, nói:
- Không thể an tĩnh chút sap!
Nhưng hắn cũng rất ngạc nhiên, lập tức hỏi:
- Trụ quang bàn là vật gì? Trong truyền thuyết Yêu tộc, Họa Đấu Phong Thiên Ấn có thể phong ấn thần thoog chư thiên, hôm nay có hai người phá được, thật sự không thể tưởng tượng nổi, khó có thể lý giải.
Cố Thanh Thanh khẽ nói:
- Thỉnh ngươi yên tĩnh chút ít!
Lý Vân Tiêu giải thích nói:
- Đây vốn là một nửa trong huyền khí, cổ vãng kim lai trụ, khống chế quy tắc thời gian, một nửa khắc có thể khống chế quy tắc khong gian.
Mạch cả kinh nói:
- Thì ra là thế, thời không vốn là một phần của thiên đạo, khó trách có thể chống lại Phong Thiên Ấn!
Giờ phút này, sắc mặt Thương trở nên rất khó coi, trong mắt mơ hồ có ánh lửa trùng thiên.
Vốn cho rằng một kích tất thắng, vậy mà đánh chật vật như thế, tốc độ trên người của hắn thả chậm vô hạn, thời gian sinh ra vặn vẹo.
Trên luân hồi đại chuyển bàn sinh ra lực lượng vô hạn vượt qua hư vô, ba mươi ba công tào hóa thân bay ra, chúng không ngừng bấm niệm pháp quyết.
Ba mươi ba đạo ấn quyết vừa thi triển, luân hồi chi quang từ từ ngưng tụ thành hình.
Aaaaa...
Ti Đình Ngữ hét lớn một tiếng, hai tay của nàng đập vào luân hồi bàn.
Ầm ầm!
Đạo luân hồi chi quang kia đánh thẳng lên trời cao, lập tức xé rách phong ấn!
- Đã mười hô hấp!
Thương Ngô Khung đại hỉ, hắn cố thúc dục trụ quang bàn tới tận cùng đã làm hắn gánh vác khó khăn, giờ phút này phong ấn bị phá, lực lượng đã trở lại trong người.
Trụ quang bàn cũng bay trở về, trong khoảng khắc dùng kim đao chém tới.