"Lạc Vân Thường" cả kinh ngây ngốc, hoảng sợ nhìn qua ma vân, pháp tướng rút chiến phủ màu xanh trong t*nh h**n ra, chiến phủ cổ xưa nhìn không có gì lạ, chỉ là tuế nguyệt đã lâu.
- A lại huyền việt!
Chiến phủ này lúc đại chiến với Tiểu Hồng, Đế Dạ đã từng thi triển qua, Lý Vân Tiêu nhận ra, vô cùng kích động.
Đây là lần đầu tiên hắn cầm được thật thể ma binh, cảm thụ được uy lực mênh mông trong đó, giống như không ngừng vượt qua thời không.
Nó hoàn toàn không thuộc hiện tại, thậm chí không thuộc về thế giới này.
- Trảm!
Chân Ma cự linh, pháp tướng dữ tợn rống to một lời này, a lại huyền việt lập tức rút ra hoàn toàn, nó chém thẳng vao Long tỏa tinh không đại trận.
Cả động thiên Ngũ Hà Sơn dưới một kích này bị huyền việt chém ra vỡ, huyết linh bị lực lượng này đánh nát.
Sau đó là một đạo hào quang kinh thiên chém vào đại trận.
Ầm ầm!
Trong đại trận có vô số ma vân màu bạc bay ra, nó bốc lên như hơi nước, không ngừng tiêu tán trên không trung.
- Lực lượng này... Không có khả năng!
Trên Long tỏa tinh không đại trận, thân ảnh Mạch hiện ra, Cốt Lân Song Nhận thủ trước người chống lại lực lượng a lại huyền việt, bị đánh bay lui ra sau.
Thân thể huyết ảnh của Mạch cũng phải nổ tung trước lực lượng này, hóa thành từng đám huyết vụ bắn tung tóe, nhưng chung quy cũng không nứt vỡ, cũng không bị trấn áp.
Nội tâm của Lý Vân Tiêu kinh hãi, một kích của lục đạo ma binh cũng không thể chém giết hắn, "Lạc Vân Thường" triệt để hóa đá, hắn hóa thành lôi điện kéo nàng chạy ra khỏi động thiên.
Sau một kích lục đạo ma binh, nguyên lực trong người Lý Vân Tiêu hạ thấp, đã tới mức dầu hết đèn tắt, giờ phút này dốc sức liều mạng chạy trốn là lực lượng cuôi cùng.
Ngay cả "Lạc Vân Thường" cũng cảm nhận rõ ràng, cười khanh khách nói: