- Ha ha ha, buồn cười. buồn cười!
Hai tay Dương không ngừng đánh ấn quyết, hơn nữa bắt đầu cười ha hả, dường như đang nói cho Mạch nghe, nói:
- Buồn cười, vũ kỹ cường đại như thế lưu truyền tại phủ Thiên Nhạc mấy ngàn năm, bọn họ không một ai học được, tiện nghi cho ta.
Nội tâm Lý Vân Tiêu chấn động, dường như nghĩ đến cái gì, hai mắt co rút lại, cẩn thận quan sát, hắn nhìn kỹ từng động tác của Dương.
Chỉ trong ngắn ngủi đã thi triển vài trăm ấn quyết, đột nhiên từng đạo ánh sáng màu đỏ bay ra khỏi người của hắn, hóa thành hào quang năm màu.
Huyết vụ của Mạch bị đẩy ra, lực lượng áp chế mất đi ưu thế, không ngừng lui ra phía sau.
Cuối cùng huyết vụ ngưng tụ lại thành một đám, nó xoay tròn trên không trung rồi hóa thành Mạch.
- Loại lực lượng này...
Nội tâm Mạch run lên, khó có thể tin nổi, hoảng sợ nói:
- Thập phương thần kỹ?
Dương đã bất chấp cái giá nào, trực tiếp thiêu đốt máu huyết của mình thi triển chiêu này, lạnh giọng nói:
- Đúng là thập phương thần kỹ, thái du hồng trần!
Chương 1816: Cuộc chiến phong ấn (13)
Huyết quang trên người Dương sáng lên, hóa thành từng vòng sáng tỏa ra bốn phía, hoàn toàn ở trạng thái thiêu đốt tính mạng.
Trong chiêu Thái Du Hồng Trần nà, trong người Dương có từng đạo hào quang trận pháp hiện ra, từng gợn sóng như nước chấn động chung quanh, hóa thành lực lượng thuần túy của một kích này.
Lý Vân Tiêu ăn cả kinh, hắn không biết chiêu này mạnh bao nhiêu, mà là thi triển thần kỹ này vậy mà sinh ra ảnh hưởng trật tự không gian, hình thành ảnh hưởng điệp gia.
Dường như không bàn mà hợp với tần suất của trận pháp, cả trận pháp bắt đầu nhấp nhô.
Lực lượng kỳ dị hiển hiện mà ra, nó nhộn nhạo như mặt nước, Dương hòa vào trong không gian.
Tâm tình của Dương và Mạch khác nhau hoàn toàn, sức ép của Dương giảm nhiều, lúc này ấn quyết vừa bắt đầu, máu huyết bị thần kỹ hấp thu rất nhiều, mà giờ phút này cảm thấy ấm áp, sắc mặt có hồng nhuận phơn phớt.