- Hừ, núi này tuy lớn, nhưng ngươi có thể trốn đi nơi nào.
Lý Vân Tiêu nháy mắt, hai mắt của hắn b*n r* hào quang chín màu, diệu pháp linh mục trực tiếp bắt được long uy nhàn nhạt trên không trung, xuất hiện một đám khí tức màu xanh đang bồng bềnh trong không khí.
Muốn từ khí tức vạn yêu tìm được Mạch quá khó, nhưng long uy là độc nhất vô nhị, chạy không thoát diệu pháp linh mục truy tìm.
Hắn thân hóa lôi điện nhanh chóng đuổi theo vào sơn mạch, đuổi theo long uy tiến vào một cái động.
- Tên này ở đây đã lâu, trong lúc hơn phân nửa là hang ổ của hắn.
Lý Vân Tiêu vừa vào trong đó đã cảm nhận được khí tức quái dị, nhíu mày, cảm thấy nơi này có động thiên khác, là thế giới càn khôn.
Khí tức long uy bay ra xa xa, hắn cẩn thận đuổi theo.
Đột nhiên hắn dừng lại, nhìn thấy phía trước có trận quang lóe lên, có vô số trận pháp đang lưu động từ từ trên không trung, chúng giống như bánh răng đang hoạt động, hào quang chói mắt.
Trong những hào quang này có hai đạo nhân ảnh đang triền đấu, khó phân thắng bại.
Hai người này hắn đều nhận ra, hơn nữa còn đang giao thủ với nhau, một người trong đó là Mạch và Dương tiên sinh hóa thành giọt máu chạy đi.
- Ngươi súc sinh này, mau trở lại trong cơ thể bổn tọa.
Tròng mắt Mạch tiên sinh như nứt ra, gương mặt sắp biến hình, ngọc cốt đao cùng long lân không ngừng bay quanh tay, nhưng dường như vừa rồi bị thương quá nặng, cho dù tức giận cũng không làm gì được Dương tiên sinh.
Dương tiên sinh không phải đối thủ của Mạch, mặc dù giờ phút này miễn cưỡng đánh ngang tay, vừa đánh vừa cười lạnh, nói:
- Ta và ngươi vốn là nhất thể, ngươi trở lại trong cơ thể bổn tọa cũng không phải cũng như vậy sao?
Lý Vân Tiêu nghe ra trò, đại khái đoán được vài phần, cảm thấy chóng mặt, tình hình này sao mà giống Ma Chủ thế?