Lúc trước trong trận chiến bên ngoài thành Hồng Nguyệt, hắn tận mắt nhìn thấy ngọn núi này đánh Quỷ Vương trọng thương.
Từ cũng là người tận mắt nhìn thấy, lúc này hoảng sợ nói:
- Không tốt, Mạch đại nhân, nhanh tránh ngọn núi kia!
Mạch tiên sinh giận tái mặt, hắn mất hứng với lời của Từ, dường như cảm giác mình bị khinh thị, hừ lạnh một tiếng.
Hào quang năm màu của đâu suất thiên phong va chạm với long hình, lập tức sóng xung kích làm thiên hôn địa ám, bao phủ các nơi.
Lúc này ngọn núi va chạm với bản thể xiềng xích, lập tức nổ nát cả ngọn núi, lực lượng kh*ng b* phóng ra bốn phía.
Những người đang chiến đấu ở xa xa vô cùng kinh hã, đều tránh đi để khỏi bị ảnh hưởng.
Lý Vân Tiêu trực tiếp hóa thành lôi quang chạy đi, trong khoảnh khắc đã trốn ra ngoài ngàn trượng.
Mạch tiên sinh trợn to hai mắt, hắn vô cùng kinh hãi, há to miệng có thể nhét được quả dưa hấu vào trong.
Hắn cảm thấy như rơi vào hầm băng, cảm nhận được lực lượng kh*ng b* khuếch tán ra chung quanh, cố tình muốn bỏ chạy nhưng xiềng xích và ngọc cốt đao đang nằm trong tay của hắn.
Vật này là chí bảo mà thương yêu nhất tộc truyền thừa đời đời, tuyệt đối không thể mất đi.
Cảm thấy quét ngang, Mạch tiên sinh cầm ngược ngọc cốt đao trong tay, đâm ngược xuống dưới.
Lúc này đao mang và long uy ngưng tụ thành kết giới, bảo hộ hắn vào bên trong, hơn nữa một tay bấm niệm pháp quyết, lúc này huyết quang hiện ra bao phủ hắn, trơ mắt nhìn lực lượng kh*ng b* trùng kích tới.
Mạch tiên sinh lúc này cảm thấy ám ảnh trong nội tâm, hắn tức giận mắng chửi trong lòng, mình thật xui xảo, vì sao gặp đối thủ b**n th** như vậy chứ?
Hoang cảm thấy nội tâm cả kinh, lực lượng kinh khủng này hắn cảm thấy mình không thể gánh nổi.
Nhưng giờ phút này hắn lại vui mừng, đồng minh mình càng mạnh thì hi vọng thủ thắng càng lớn, vốn cũng không có ôm hi vọng gì, hiện tại nhìn thấy cục diện chuyển bại thành thắng, hắn vô cùng vui vẻ.