Ngọc cốt đao sinh ra đao mang, một đạo sát khí lăng lệ sinh ra.
Lý Vân Tiêu không dám khinh thường, lực lượng trảm kích rất mạnh, nếu bị chém trúng, cho dù thần thể mở bảy huyệt môn cường hãn, thân thể của hắn cũng trọng thương.
- Trảm Yêu!
Kiếm vừa rời tay, một đạo kiếm quyết chém thẳng lên trời cao, hàn quang lạnh lẽo nghênh tiếp công kích trước mặt.
Ầm ầm!
Hai lực lượng trảm kích chém thẳng vào đao uy, long uy mênh mông và kiếm ý không ngừng đánh thẳng tới trước, chúng không ngừng thôn phệ lẫn nhau.
Trong kiếm ý khôn cùng, tâm diễm sinh ra nhiều hơn, nó nổ tung trên không trung rồi sau đó thiêu đốt toàn bộ long uy.
- Cái gì? Cái này... Đây là kiếm gì...
Mạch tiên sinh dường như há hốc mồm, một kiếm này rõ ràng thế lực ngang nhau, làm cho hắn khó có thể tiếp nhận.
Kỳ thật nghiêm chỉnh mà nói là hắn lâm vào hạ phong, nhưng kết quả này hắn cảm thấy không thể nào, cũng không muốn tiếp nhận, cho nên tự động loại bỏ, xem như thế lực ngang nhau.
Nội tâm Lý Vân Tiêu cũng khiếp sợ, người có thể ngăn cản kiếm quyết của hắn không nhiều, còn đối phương thuần túy dựa vào lực lượng của ngọc cốt mà thôi.
- Cốt Lân Song Nhận này rất thú vị, bản thiêu gia muốn chơi đùa một hai.
Lý Vân Tiêu cười hắc hắc, liền xông lên, trên người mang theo lôi đình.
Mạch tiên sinh giận dữ, dường như cảm thấy bị vũ nhục, cốt đao trong tay hất lên đâm thẳng về phía trước, nó tỏa ra kim quang sáng ngời.
Đ-A-N-G...G!
Lý Vân Tiêu đưa kiếm lên đón đỡ, lập tức đánh bay dao găm bay ra xa xa, nhưng xiềng xích này dường như có thể dài vô hạn, dao găm đảo vòng quanh không trung sau đó quấn lại.
Đ-A-N-G...G!
Lý Vân Tiêu chém ra một kiếm, kim quang sáng ngời, dao găm bị đánh bay ra ngoài, cũng không có dựa theo quỹ tích vận chuyển ban đầu, mà là không ngừng uốn lượn bay đi xa xa.