Lúc này trong yêu khí quay cuồng, một tiếng nói tà ác vang lên, ai nghe cũng cảm thấy rét run.
Tất cả mọi người dừng tranh chấp, đưa mắt nhìn qua.
Trong yêu khí có những thân ảnh hiện ra, trong cụm mây màu đỏ có mùi huyết tinh tỏa ra ngoài, mặc dù cách trăm trượng cũng cực kỳ gay mũi.
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu hơi cả kinh, loại cảm giác này rất giống Dương tiên sinh.
Hơn nữa đám huyết khí kia không ngừng quay cuồng, chậm rãi hóa ra bộ dáng nam tử, sắc mặt trang nhã nhưng vô cùng âm độc.
- Dương tiên sinh?
Lý Vân Tiêu chấn động, bộ dáng đúng là Dương tiên sinh, ngay cả cảm giác đều nhất trí, bất đồng duy nhất chính là tên này cường đại hơn Dương tiên sinh.
Ánh mắt nam tử kia ngưng tụ, lập tức nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, lạnh giọng nói:
- Ngươi đã gặp ta?
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Giống như đúc, xem ra hơn phân nửa là ngoại hóa thân của ngươi.
Mọi người đều kinh hãi, lộ ra thần thái kinh hãi.
Thân ngoại hóa thân chính là thần thông trong truyền thuyết, căn bản không tin tưởng có thể tồn tại trên thế gian.
Nam tử lạnh lùng nói:
- Người nọ bây giờ đang ở đâu?
Lý Vân Tiêu nói:
- Bị ta đánh còn lại một giọt máu huyết, phá không trốn đi rồi.
- Cái gì? Dám đánh thân ngoại hóa thân của bổn tọa, chết!
Nam tử kia giận dữ quát một tiếng, vung tay lên, lập tức một đám mây đỏ hiện ra, nó hóa thành quang nhận chém về phía Lý Vân Tiêu.
- Chết con em ngươi, ngươi cho rằng mình là ai?
Lý Vân Tiêu xùy cười một tiếng, giơ tay lên sinh ra một đám lôi quang, thiên chùy quay cuồng sinh ra phù văn màu vàng, trực tiếp lăng không nện xuống.
Ầm ầm!
Lôi quang tản ra, vô số t*nh h**n xuất hiện đánh thẳng vào quang nhận kia, nhanh chóng tiêu diệt quang nhận đánh tới.
Sắc mặt nam tử Yêu tộc trầm xuống, phát hiện lôi đình của đối phương vừa vặn khắc chế huyết ảnh thuật của mình, không dám lại tự tiện lộn xộn, nói ra: