Vi Thanh khinh thường cười nhạo nói:
- Luôn luôn có một ngày? Sự thất bại ấy cũng chỉ có thể dùng tự kỷ tinh thần an ủi bản thân, mấy ngàn năm sau ta quản làm gì? Nếu như hậu duệ nhân tộc vô năng như thế, ngày khác bị các ngươi tiêu diệt ta cũng không cảm thấy đáng tiếc. Thế giới này chính là vật cạnh thiên trạch (vật đua trời lựa), người thích ứng thì sinh tồn!
Hắn nói câu này Từ á khẩu không nói được gì, mở to mắt không biết phản bác thế nào, ngay cả Hắc Vũ Hộ cũng sửng sốt, tuy không muốn khai chiến, càng không muốn sinh ra xung đột hai tộc, lại không cách nào nói phục Vi Thanh, chỉ có thể nói nói:
- Dù vậy, cũng không cần phải chém tận giết tuyệt a.
Vi Thanh không vui nói:
- Hắc Vũ Hộ ngươi chính là người không quả quyết, lòng dạ đàn bà, chuyện hôm nay sẽ do ta chủ trì, ngươi đứng ở bên cạnh phối hợp là được, giết!
Hắn cường hoành ra lệnh một tiếng, làm thủ thế trảm thủ.
Sắc mặt Hắc Vũ Hộ đột biến, hiển nhiên đã tức giận, nhưng Vi Thanh từ trước tới nay bá đạo thành quen, nếu như mình tranh chấp với hắn, sợ là sẽ phá hư thế cục trước mắt, cũng chỉ nặng nề hừ nặng một tiếng, không cần phải nhiều lời nữa.
Các cường giả Thánh Vực không ngừng phóng thẳng về phía Yêu tộc, sát khí rung trời.
Yêu tộc tuy ít người nhưng đều là tồn tại cực kỳ cường hãn, tăng thêm một đám cửu giai yêu thú, song phương vừa va chạm chết tổn thương một đám lớn, trong nháy mắt hai bên không ai làm gì được ai.
Đặc biệt là Từ, dùng thực lưc siêu phàm nhập thánh chém giết người rất dễ dàng, ngân kiếm đi qua, máu tươi chảy dài.
Sắc mặt Hắc Vũ Hộ trầm xuống, hắn thuấn di tới, vận lực vào hai tay áo chế Từ, xu thế tan tác mới vãng hồi được.
Vi Thanh nhìn về phía xa xa, nói:
- Huyền Hoa, Chân Vũ, hai vị tới đây vì chuyện phong ấn sao? Giờ này khắc này, hy vọng hai vị cũng có thể ra tay trợ trận, xuất một phần tâm lực cho đại kế ngàn năm của tộc ta.