Hoang có chút băn khoăn, thấp giọng nói:
- Cần phải đi vào sao?
Ngả nói:
- Ngô hoàng bệ hạ không cần lo lắng. Năm đó mặc dù Cố Thanh Thanh mạnh hơn nữa, thủ đoạn chỉ là đăng phong tạo cực, đã nhiều năm như vậy, mặc dù ta không phá bỏ phong ấn, dùng lực lượng của Thương Yêu đã sớm chạy ra ngoài rồi, trong ngọn núi mặc dù có bẫy rập, chắc chắn nó không làm khó được ta.
Hoang trầm giọng nói:
- Tốt, bổn hoàng sẽ tìm kiếm Ngũ Hà Sơn, nhìn xem còn có trò gì.
Lũ yêu tề tụ đến, chiến xa lao đi thật nhanh, Yêu Hoàng cùng Ngả trở lại trên chiến xa, bắt đầu đi tới Ngũ Hà Sơn.
Đám người Huyền Hoa và Từ không biết làm thế nào cho phải.
Lý Vân Tiêu thì quan tâm tình huống Lạc Vân Thường và Khúc Hồng Nhan như thế nào, ôm quyền nói:
- Ta còn có việc, rời đi một hồi.
Hắn lóe lên rời đi.
Vi Thi Thi càng vô tâm ham chiến, bóng dáng xinh đẹp lóe lên, cũng bay đi xa xa.
- Đi? Đã đến nơi này còn muốn đi sao, tất cả mọi người dừng lại cho bổn tọa.
Đột nhiên trên bầu trời có tiếng quát to vang lên, một đạo ánh sáng mạnh bao phủ bầu trời, lực lượng mênh mông bao phủ cả sơn mạch.
Nội tâm của mọi người chấn động, cảm nhận được dường như có kết giới ngăn cản bao phủ mọi người vào bên trong.
Ở phía xa có ánh sáng xanh lóe lên, Lý Vân Tiêu cùng Vi Thi Thi vừa bay đi cũng bị ngăn cản, có thứ gì đó ngăn cản không gian nơi này vào trong.
Ngay cả chiến xa Yêu tộc cũng đột nhiên dừng lại, phía trước có hơn mười đạo thân ảnh ngăn cản bọn họ.
- Thánh Vực!
Tất cả mọi người cảm thấy nội tâm rùng mình, lập tức đoán được thân phận người tới.
Trong đám mây đầy trời cũng có chiến xa hiện ra, võ giả trên chiến xa kia mặc kim giáp, cầm chiến trương trong tay.
Những chiến xa này có vô số khói đen hội tụ mà thành chậm rãi ngưng tụ thành một thân ảnh, mặc trường bào màu đen, hai tay thả lỏng sau lưng, khuôn mặt lạnh lùng, chính là một trong các chấp chính tư, Hắc Vũ Hộ.