Hoang không có đuổi theo, mà là nhìn qua mấy người trong không gian, hừ một tiếng rồi nói:
- Ngả tiên sinh, bắt đầu đi, nơi này có bổn hoàng tự mình thủ hộ, không cần lo lắng có người đến quấy rầy.
Ngả gật đầu, liền lấy ngọc ấn ra, đưa cho Bách Chiến Thắng nói:
- Truyền phương pháp biến hóa cho ta!
Sắc mặt Bách Chiến Thắng hết sức khó coi, làm phản đồ ngay trước mặt Thánh Vực cùng Hóa Thần Hải, nhưng ai bảo người hai đại thánh vực không làm gì được đối phương, hắn cũng không có biện pháp gì tốt.
Lập tức không giữ lại, khắc phương pháp điều khiển và biến hóa vào ngọc giản.
Sắc mặt của Từ bắt đầu khó nhìn, nói:
- Huyền Hoa đại nhân, cũng không sao biện pháp ngăn cản sao?
Huyền Hoa điều chỉnh nguyên lực trong cơ thể, lúc này mới trợn mắt nói:
- Ai biết Yêu Hoàng mạnh như vậy? Thời điểm ngươi đưa tin không nói rõ ràng. Còn nữa, vì sao Thánh Vực phái hai tên cặn bã tới chứ, có thể dùng cái rắm gì? Việc này ta không quản nổi, lão tử cũng không muốn chịu chế không công.
Chân Vũ ở bên cạnh im lặng, sau đó hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, trên người sinh ra rất nhiều hào quang màu đen, hơn nữa có phù văn quay cuồng.
Ẩn nấp ở nơi bí mật gần đó, đột nhiên Lý Vân Tiêu cả kinh, đồng tử co lại, khói đen kia chính là ma nguyên.
Trong ấn tượng của hắn, Chân Vũ cũng không biết ma công.
Huyền Hoa cũng cau mày nói:
- Ngươi làm cái gì?
Chân Vũ nói:
- Việc này tuy lực lượng hai người chúng ta không đủ, nhưng dù sao chuyện này rất lớn, ta muốn báo tin cho Hóa Thần Hải.
Thân thể Chân Vũ nhanh chóng bị ma nguyên bao phủ, Huyền Hoa đứng gần cũng không nhìn thấy động tác của hắn.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu co rụt lại, hóa thành ma đồng đen kịt nhìn xuyên thấu qua.
Chỉ thấy toàn thân Chân Vũ bị ma vân che kín người, trước mặt là vòng xoáy màu đen, các loại phù văn chìm nổi bất định.