Hoang cười lạnh một tiếng, nói:
- Xem như các ngươi thức thời, chìa khóa đâu?
Đám người Bách Chiến Thắng không lên tiếng, mà là đồng loạt đưa mắt nhìn qua Tô trưởng lão.
Lũ yêu cũng nhìn theo ánh mắt của đám người, Tô trưởng lão có cảm giác lưng mang ngọn núi, mồ hôi lạnh đầm đìa, dọa đến sắc mặt trắng bệch.
Hoang vươn tay ra, nói:
- Lấy ra.
Tô trưởng lão run rẩy nói:
- Giao ngọc ấn ra, có phải thật buông tha chúng ta?
Hoang cười ha hả, gật đầu nói:
- Các ngươi chỉ là con sâu cái kiến, giết bẩn tay. Nếu Ngả tiên sinh đã nói thế, bổn hoàng cũng không làm khó các ngươi.
Tô trưởng lão lại bất chấp, vội vàng lấy ngọc ấn ra, giao hai tay cho Yêu Hoàng.
Phi Thành hừ lạnh một tiếng, ra vẻ tức giận, quát:
- Tô trưởng lão, ngươi... , phủ Thiên Nhạc các ngươi thật không có cốt khí như vậy.
Người phủ Thiên Nhạc cũng nhìn chằm chằm vào Tô trưởng lão, muốn bỏ quan hệ giữa mình và hắn.
Bách Chiến Thắng thở dài một tiếng, nói:
- Tô trưởng lão, ngươi thật làm chúng ta thất vọng.
Tô trưởng lão cúi đầu, trong mắt hiện ra thần sắc oán độc. Mình lưng cõng oan ức và biệt khuất quá lớn, chờ qua được chuyện này, mình phải thay hình đổi dạng.
Lý Vân Tiêu đứng ở xa xa nhìn qua, hai tay ôm ở trước ngực, tay phải vuốt cằm, khóe miệng nhếch lên, tươi cười nghiền ngẫm.
Thực lực Tô trưởng lão thấp nhất, hắn nhìn đã biết đây là trò gì. Đây là chuyện không có biện pháp, cường giả vi tôn, ai bảo thực lực của hắn thấp nhất chứ?
- Ha ha ha!
Hoang tiếp nhận ngọc ấn, cười ha hả, ánh mắt nhìn qua đám người Phi Thành, hung dữ nói:
- Mấy vị này nhìn cũng rất cốt khí đấy chứ?
Đám người Phi Thành lập tức cảm nhận được sát ý, sợ tới mức vội vàng lui về phía sau.
Một gã trưởng lão cả kinh nói:
- Ngươi không thể giết chúng ta, chúng ta đã giao ngọc ấn ra! Làm người nên phải giữ chữ tín!