Ngả trầm ngâm xuống, nói:
- Tuy khó hơn dự đoán, nhưng chưa hẳn cũng không phương pháp, hơn nữa ta còn phát hiện một chuyện, trong phong ấn dường như có giấu người.
- Giấu người?
Hoang sững sờ, nói:
- Là ai?
Sắc mặt Từ và Lê ở phương xa biến hóa, thầm nghĩ không tốt.
Từ nói:
- Khó trách không tìm ra tung tích cua bọn họ, thì ra là ẩn nấp trong phong ấn, chắc là khẹp trong tầng không gian. Đúng là phiền toái, nếu bọn họ lấy được chìa khóa...
Lê nói:
- Đại tế tự đừng hoảng hốt, yên tĩnh xem tình thế phát triển.
Lý Vân Tiêu cũng đoán ra là mấy người Bách Chiến Thắng trốn vào phong ấn.
Ngả nói:
- Không biết, nhưng xem thủ đoạn ẩn thân của bọn họ, có lẽ rất hiểu phong ấn này, hơn phân nửa là người phủ Thiên Nhạc.
- Ah? Như vậy tốt lắm!
Hoang vui vẻ nói:
- Còn có biện pháp bắt chúng ra hay không?
Ngả nói:
- Mặc dù có độ khó, nhưng mà không phải không có biện pháp, ta thử xem!
Hoang vội nói:
- Làm phiền.
Ngả tiến lên phía trước vài bước, cao giọng nói:
- Mấy người đang nấp trong phong ấn nghe đây, kính xin tự giác xuất hiện đi, Yêu Hoàng đại nhân từ bi, có thể cho các ngươi mạng sộng.
Lũ yêu sắc mặt đầy hắc tuyến, cái gọi là biện pháp thì ra là kêu gọi đầu hàng ah, chuyện này ai mà làm không được!
Ngả tiếp tục hô:
- Cái phong ấn này xem ra có thể công và thủ đấy, các ngươi thông qua chìa khóa điều khiển, xem ra chìa khóa bị hủy là gạt chúng ta. Mặc dù không có chìa khóa ta vẫn có thể phá phong ấn, nhưng mà tới lúc đó các ngươi sẽ không thể làm gì được cả.
Ẩn trong phong ấn đúng là đám người Bách Chiến Thắng, bọn họ giờ phút này tiến thoái lưỡng nan.
Bách Chiến Thắng đến chỗ này, vừa giao ngọc ấn cho Phi Thành, liền gặp gỡ Từ và Lê tranh đoạt, không địch lại cho nên mở lỗ hổng phong ấn trốn vào bên trong.