Tuy rằng hắn không biết đám người Lý Vân Tiêu, nhưng khí tức trên thân bốn người này đều không kém Quân Như Vân, không cần hỏi cũng biết là đại nhân vật.
Vốn cho rằng chỉ là lén giúp một chuyện nhỏ, nhưng thấy nhiều đại nhân vật như vậy hiện thân, mới ý thức tới có thể là đại phiền toái, nên thấp thỏm bất an.
Đừng nói là hắn, ngay cả Quân Như Vân cũng có loại cảm giác bất an ở trong lòng lan tràn, mí mắt không khỏi giật giật.
Năm người mới vừa đi vào trong phòng nhỏ, đều sửng sốt.
Chỉ thấy trong phòng ngồi một lão giả, trong tay đang cầm Ngọc Giản tinh tế nhìn, một ngọn đèn nhỏ chiếu sáng cả gian phòng.
Quân Như Vân giật mình kêu một tiếng nói:
- Chưởng môn!
Một tiếng này dọa những thủ hộ kia mắt choáng váng, đều ở cửa quỳ xuống, cả người run run toát mồ hôi lạnh.
Lý Vân Tiêu giương mắt nhìn lên, lão giả này tao nhã, cũng là Cửu Tinh đỉnh phong cao thủ, chỉ là tuổi tác đã cao, vết tích tuế nguyệt hết sức rõ ràng.
Quân Như Vân cũng có chút xấu hổ, tiến lên ôm quyền thở dài nói:
- Gặp qua chưởng môn.
Bách Chiến Thắng buông Ngọc Giản xuống, nói:
- Ngươi không phải là người Thiên Nhạc Phủ ta, không cần cấp bậc lễ nghĩa cùng câu nệ như vậy. Những người này đều là bằng hữu của ngươi a, chư vị mời ngồi.
Ánh mắt của Bách Chiến Thắng từ trên thân bốn người đảo qua, tuy rằng mặt không đổi sắc, nhưng nội tâm khiếp sợ không thôi.
Đám người Lý Vân Tiêu tự nhiên sẽ không khách khí, nếu bại lộ hành tung, cũng không có gì phải sợ. Bốn người từng cái tìm ghế, đặt mông an vị.
Quân Như Vân chỉ vào một loạt đệ tử quỳ trước cửa nói:
- Việc lần này hoàn toàn là một mình ta gây nên, xin chưởng môn không nên trách phạt bọn họ.
Bách Chiến Thắng hừ lạnh một tiếng, sợ đến những đệ tử kia run rẩy hầu như muốn khóc.