Ngay khi sắc mặt hắn trở nên lạnh, nhiệt độ trong sân chợt giảm xuống, tất cả mọi người lạnh run, ngay cả hai gã Lục Tinh Vũ Đế cũng như rơi vào vết nứt, tâm kinh đảm hàn, sợ đến không nhẹ.
Bọn họ đã phi thường đánh giá cao đối phương, nhưng hiện tại xem ra còn vượt xa tưởng tượng.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu biến sắc, trong tròng mắt b*n r* một mảnh tinh mang, ngẩng đầu nhìn lại, nhãn lực trực tiếp xuyên thấu nóc nhà, nhìn về phía Thương Khung vô biên vô tận.
- Nói cho Quân Như Vân, ta ít ngày nữa sẽ đến tìm hắn!
Thanh quang lóe lên, thân ảnh của Lý Vân Tiêu trực tiếp tiêu thất ở trên tửu lâu, chỉ để lại một câu như vậy phiêu đãng, truyền vào trong tai mỗi người, chấn đến màng tai bong bong.
Bách Vô Trần kinh ngạc nói:
- Đi, đi rồi sao?
Mọi người đều là hai mặt nhìn nhau, cũng không có thấy rõ ràng, chẳng qua là cảm thấy tựa hồ có thanh mang chớp động, cũng không biết có phải ảo giác hay không.
Ánh mắt mọi người rơi vào trên người hai gã Lục Tinh Vũ Đế cường giả.
Một người trong đó thở hắt ra, tựa hồ như trút được gánh nặng, lau mồ hôi trán nói:
- Đi rồi.
Hô!
Vài thanh âm thở ra vang lên, đều là sợ hãi.
Bách Vô Trần nói:
- Hai vị đại nhân, người nọ rốt cuộc là thực lực gì?
Hai gã Lục Tinh Vũ Đế đều nhìn nhau một cái, trên mặt hơi đỏ, một người khổ sở nói:
- Chúng ta cũng không rõ ràng lắm, người này chỉ là đứng ở đó, thậm chí không có khí tức phóng ra ngoài, liền cho người một loại cảm giác áp bách cực mạnh, phảng phất gặp phải vực sâu vô tận, hoặc như là biển rộng vô biên!
Bách Vô Trần cả kinh nói:
- Làm sao sẽ? Hai vị là Lục Tinh Vũ Đế a! Chẳng lẽ người kia đã là Thất Tinh cao giai Vũ Đế?
Một người khác lắc đầu nói:
- Đừng nói Thất Tinh cao giai Vũ Đế, coi như là Bát Tinh Vũ Đế cường giả, cũng không có khả năng cho hai người chúng ta sợ hãi như vậy, nếu ta không có đoán sai, người này tất là Cửu Tinh Vũ Đế!