Ôn nói:
- Ta không biết ngươi là bằng vào Huyền Khí gì tới được, nhưng nếu muốn đồng quy vu tận, bảy người chúng ta không ngại phụng bồi!
- Đồng quy vu tận? Chư vị đánh giá mình quá cao rồi.
Thân ảnh Lý Vân Tiêu lóe lên, chỉ thấy một đạo thanh quang ở trên lưng Cự Tích hiện lên, bảy người đều run lên, thân thể phòng ngự bị một cổ Lôi Điện oanh phá, Tứ Chi Bách Hài, lục phủ ngũ tạng trong nháy mắt bị thương nặng.
Phốc!
Phốc!
Mấy ngụm tiên huyết bay ra, khí tức của bảy người trong nháy mắt uể oải xuống, ngã ngồi ở trên lưng Cự Tích, ánh mắt đều là sợ hãi.
Yêu Ôn hoảng sợ, vội vàng nặn ra một đạo quyết ấn đánh vào trên người Cự Tích, nhất thời màu da Cự Tích bắt đầu biến thành màu đồng thau, Yêu Khí tuôn ra.
Đầu Tích lớn chừng cái đấu chậm rãi chuyển qua, hai mắt Tinh Hồng như huyết, lạnh như băng nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu.
- Quả nhiên có thượng cổ dị huyết.
Lý Vân Tiêu nói, một đạo Long Ngâm hùng hồn vĩ ngạn cổ đãn.
Không chỉ có bảy tên Yêu Tộc cả người chấn động, thân thể run rẩy lợi hại, Đồng Bì Cự Tích cũng loạn chiến, sợ đến thân thể to lớn không ngừng run run.
Lý Vân Tiêu vỗ vỗ thân thể Cự Tích nói:
- An tĩnh một chút, không có chuyện gì.
Thân thể Cự Tích từ từ ổn định lại, quay đầu đi, Yêu Khí toàn thân thu liễm, tiếp tục vùi đầu phi hành.
Bảy tên Yêu Tộc nhìn mà mục trừng khẩu ngốc, triệt để tuyệt vọng.
Lý Vân Tiêu nói:
- Hiện tại chư vị đàng hoàng chưa?
Yêu Ôn bất cứ giá nào, lạnh lùng nói:
- Muốn giết cứ giết, muốn chúng ta tiết lộ nửa phần, tuyệt đối không thể!
Mấy người khác sắc mặt đều phức tạp, thần thái không đồng nhất, có kiên quyết, có tuyệt vọng, còn nhãn quang lóe ra bất định, tựa hồ muốn cầu tha.
- Được rồi, thành toàn ngươi. Bản Thiếu cũng không có thời gian rỗi.
Lý Vân Tiêu ngũ chỉ thành trảo, lăng không hư nắm, một vòng ánh sáng tản ra.