Ầm ầm!
Hoa tuyết vô biên chấn nẩy lên, khắp bầu trời đều là bạch sắc, sau đó hoá khí tiêu tán.
Đệ tử Thần Tiêu Cung đều cảm thấy có một cổ sức mạnh cuồn cuộn trùng kích, mảng lớn bóng người bị đánh bay, có trực tiếp rơi xuống đỉnh núi.
Ở trong vô số hoa tuyết bạch sắc, kim quang cuồng bạo còn ở trên đỉnh núi không ngừng run rẩy, bị chín người hợp lực ép lui về phía sau.
Trên người Lý Vân Tiêu hiện ra tam sắc quang mang, lực lượng khổng lồ đánh hắn không ngừng lui về phía sau.
Lạc Xuân Nhu cười như điên nói:
- Ha ha, Cổ Phi Dương, hai mươi năm trước ngươi thong dong đến, thong dong đi, hai mươi năm sau Thần Tiêu Cung đã không phải là năm đó, vĩnh viễn lưu lại đi!
Chín người liên thủ, toàn bộ sơn thế không ngừng tụ đến, đỉnh núi bị họa ra một khe rãnh thật sâu.
Lý Vân Tiêu đã lui tới biên giới huyền nhai, tiếp tục như vậy nữa, mặc dù bản thân có Thần Thể cường đại, sợ cũng phải bị chém thành hai khúc.
Mặc dù chín người Lạc Xuân Nhu chiếm hết thượng phong, nhưng nội tâm kinh hãi so với bông tuyết đầy trời còn mất trật tự hơn, các nàng thi triển Cửu Nguyệt Chiêu Thiên Trận, coi như là Siêu Phàm Nhập Thánh cũng thua lâu rồi mới đúng.
Đám người Từ Lôi càng kinh hãi, Lý Vân Tiêu trước mắt so với lúc trước cùng Bắc Minh Đoạn Quyết đánh một trận thì mạnh hơn, hơn nữa các nàng biết hắn người mang Thánh Khí, bên trong còn có mấy cao thủ thực lực cực mạnh.
Nhưng lúc này chỉ có một người Lý Vân Tiêu, liền làm cho chín vị trưởng lão bày binh bố trận liên thủ, còn đánh lâu không dứt.
Từ Lôi chỉ cảm thấy có chút hoảng hốt, tựa hồ báo trước sẽ có kết quả không ổn.
- Năm đó Hồng Nhan mượn địa thế toàn bộ Vân Mộng Trạch cũng không thể làm gì, các ngươi những tạp ngư này có năng lực gì nói mạnh miệng.