Cô San San thất kinh hỏi:
- Phi Dương, việc này là thật?
Lúc này Huyền Nữ cũng đi ra, mặt băng lạnh nói:
- Lý Vân Tiêu, ngươi dám phủ nhận sao?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu đảo qua trên mặt của Từ Lôi, Mai Lâm, còn có Huyền Nữ, trong lòng ba người đều là một trận hoảng loạn.
Hắn cười lạnh nói:
- Ha hả, ta phủ nhận sao, ba người các ngươi đều là nhân chứng, làm sao biết ta bắt Hàn Quân Đình. Sự tình ngọn nguồn ra sao? Sao không nói?
Ba người đều hơi biến sắc, hai mặt nhìn nhau.
Cô San San quát:
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Từ Lôi trầm ngâm một trận nói:
- Là chúng ta liên hợp Bắc Minh Đoạn Quyết, bày mai phục muốn đánh chết Lý Vân Tiêu, kết quả bị hắn chộp Quân Đình.
Cô San San nổi giận nói:
- Thực là hồ đồ!
Lạc Xuân Nhu nói:
- San San trưởng lão, hiện tại nói cái gì cũng không có ý nghĩa, trước cứu Quân Đình ra.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Hữu lý liền phân rõ phải trái, không đúng liền không phân rõ phải trái a?
Lạc Xuân Nhu nói:
- Đây không phải là chuyện để ý hay không để ý, đệ tử Thần Tiêu Cung đối với ngươi có oán khí là thập phần bình thường, làm ra chút cử động khác người cũng không thể tránh được, cho dù Quân Đình thật sai, ngươi cũng không nên nhốt nàng.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, lạnh giọng nói:
- Ý của Xuân Nhu trưởng lão là để cho ta giết nàng?
- Ngươi. . . Làm càn! Tự nhiên là để yên!
Lạc Xuân Nhu ngẩn ra, liền cả giận nói.
- Ha ha, để yên?
Lý Vân Tiêu cười nhạt mấy tiếng nói:
- Cả phái nói bậy, thật là một đám lạnh lùng quái gở, nội tâm b**n th**, đã xấu còn ngu xuẩn! Trước đây nếu không có những ngu phụ các ngươi, Bản Thiếu cùng Hồng Nhan cũng sẽ không như hiện tại, Thần Tiêu Cung cũng sẽ không phong sơn. Các ngươi không biết hối cải, vẫn một mặt mù quáng, tự cao tự đại, đã hết có thuốc chữa, hai mươi năm phong sơn này là tốn công.