Xa Vưu nói:
- Vạn năm Linh Nhũ tinh hoa ở trong tay ba người các ngươi?
Lão giả lông mày trắng ngẫn đầu lên, hình dạng khinh miệt nói:
- Phải.
Hu!
Xa Vưu thở phào một cái, tâm tình thoáng cái vô cùng tốt, cười nói:
- Ha ha, cuối cùng cũng tìm được rồi.
Lão giả lông mày trắng lạnh lùng nói:
- Có ý gì? Chẳng lẽ ngươi còn dám từ trong tay chúng ta lấy đi sao?
- Lấy? Không không không, đương nhiên không có hứng thú.
Xa Vưu híp mắt nở nụ cười.
Lão giả lông mày trắng hừ nói:
- Coi như ngươi thức thời.
Nụ cười trên mặt Xa Vưu băng lãnh mà sắc bén, nói:
- Là bảo các ngươi ngoan ngoãn hai tay dâng đến.
- Cái gì?
Ba lão giả thất kinh, ngay cả người của Bắc Hải vương thất cũng biến sắc, bất quá trong lòng người Vương tộc lại vui vẻ, ước gì bọn họ nẩy lên xung đột.
Một lam y lão giả khô gầy lạnh lùng nói:
- Ngươi là thật khờ hay giả ngốc? Lai lịch ba người chúng ta ngươi nghĩ là giả sao?
- Giả ngốc? Ba vị nghiêm trọng rồi.
Xa Vưu cười ha hả nói:
- Ta lười nói nhiều với các ngươi, trong 10 hơi thở, không giao Linh Nhũ tinh hoa ra, chết!
Ba người đều há to miệng, phảng phất khó mà tin được. Vân Sinh bộ tộc bọn họ ở tứ hải ngang dọc, chưa từng có người nào dám không nể tình, đừng nói phản kháng.
Hóa Tu nóng nảy, hắn tự nhiên biết tộc này đáng sợ, vội vàng nói:
- Xa Vưu đại nhân, chúng ta vẫn là bàn bạc kỹ hơn a!
Đột nhiên Bắc Quyến Nam nói:
- Vân Sinh bộ tộc, ta nhớ ra rồi.
Lão giả lông mày trắng hừ một tiếng, quát:
- Hừ, hiện tại mới nhớ tới, không cảm thấy chậm sao, việc này không dễ dàng bỏ qua như vậy!
Linh Mục Địch nói:
- Ta làm sao không có ấn tượng nhỉ?
Bắc Quyến Nam nói:
- Đại nhân đã quên sao, năm đó lúc đại chiến, có một người Hải Tộc thực lực phi thường được đại nhân cứu, khóc hô muốn thề chết theo đại nhân, nhưng đại nhân không đáp ứng hắn. Người nọ hình như chính là Vân Sinh bộ tộc tộc trưởng, tên là gì ấy nhỉ.