- Làm gì? Cửu Thiên Thập Địa sát trận tạo cho chúng ta phiền toái không nhỏ, bút sổ sách này lấy tính mệnh vương thất các ngươi đến bồi đi.
Xa Vưu thoáng cái nổi giận, tất cả oán khí toàn bộ rót vào kiếm trong tay, nước biển bốn phía lập tức dâng lên vòng xoáy, Cửu Giai Chiến Hạm cũng bắt đầu tan vỡ.
- Tính mệnh cả nhà Vương thất?
Chú cháu Nhuận Lung cũng kinh sợ không ngớt, nghĩ không ra đối phương tàn bạo như vậy, đều liên tục kinh hô.
- Dừng tay, mau dừng tay!
Nhuận Lung vội la lên:
- Hóa Tu đại nhân, chúng ta thực sự cầm không ra Linh Nhũ a!
Hóa Tu cũng muốn bảo Xa Vưu dừng tay, nhưng có thể sao, lúc này hắn đang nổi điên, mình lại đi ngăn hắn, làm bất hảo sẽ bị một kiếm chém chết a.
Hơn nữa hắn cũng không tin Bắc Hải không có Linh Nhũ tinh hoa, vì vậy hừ lạnh một tiếng, liền đứng ở một bên nhìn.
Xa Vưu lạnh lùng nói:
- Có Linh Nhũ tinh hoa sẽ thứ tội cho các ngươi, không có vậy thì chết đi!
Trên thân Tu Di Vô Ngã kiếm hóa ra một con Thanh Long xoay quanh, toàn bộ nước biển bị tách ra, biển rộng trong nháy mắt bị phân cách, kiếm uy thật lớn ép hai chú cháu Nhuận Lung thở không nổi.
Sắc mặt hai người đều đại biến, một kiếm kia đã tập trung bọn họ, nếu chém xuống mà nói, bọn họ hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Trước mắt sống chết, Nhuận Tông cũng không kịp nghĩ gì, vội vàng hét lớn:
- Đại nhân dừng tay, ta đột nhiên nghĩ tới, Bắc Hải vương thất còn vài giọt Linh Nhũ tinh hoa!
Hắn vừa nói, nhất thời không ít người sắc mặt đại biến.
Đặc biệt là Hóa Tu, trên mặt đầy lửa giận, hung tợn theo dõi hắn, dám lừa gạt mình!
Nhuận Tông cúi đầu, không dám nhìn Hóa Tu, nhưng lúc này bảo mệnh mới trọng yếu, chuyện khác tạm thời không lo được quá nhiều.
- Ta phi, dám lừa Bổn Tọa!
Xa Vưu càng giận dữ, nhưng trong lòng trái lại đại hỉ, lạnh giọng nói: