Trong lòng Linh Mục Địch khẽ động nói:
- Chẳng lẽ là Linh Nhũ tinh hoa vạn năm?
Tô Liên Y giật mình nói:
- Vạn năm Linh Nhũ là bảo vật vô cùng khó được, thiên kim khó cầu, về phần Linh Nhũ tinh hoa, thậm chí ta chưa từng nghe qua.
Linh Mục Địch nói:
- Vật này xác thực chỉ có tứ hải mới có, nếu có thể tìm hai ba giọt, nhất định có thể để cho nhục thân của Lý Vân Tiêu phục hồi như cũ.
Xa Vưu đại hỉ nói:
- Nhanh đi Bắc Hải Vương Cung, chỉ cần Vương Cung có vật ấy, coi như là quật ba thước đất ta cũng đem nó đào ra!
Đột nhiên Hóa Tu nói:
- Bắc Hải Vương Cung đích xác là có Linh Nhũ tinh hoa.
Xa Vưu vui vẻ nói:
- Ta thật ra đã quên, tiểu tử ngươi là từ Hải Hoàng điện đến, chỗ Hải Hoàng khẳng định cũng có đúng không?
Hóa Tu lắc đầu nói:
- Hải Hoàng điện không có, nếu có Trân Bảo này, sư phụ đã sớm giao cho sư nương uống.
Mẫu thân của Thủy Tiên hôn mê hơn mười năm, Ba Long cách gì cũng nghĩ, các loại thiên tài địa bảo càng bỏ vào vô số.
Hóa Tu nói:
- Bất quá ta ra mặt, Bắc Hải vương thất bao nhiêu sẽ cho chút mặt mũi, dù là Linh Nhũ vạn năm cũng không che đậy.
Xa Vưu nói:
- Hảo, lập tức đi Bắc Hải Vương Cung, việc này không nên chậm trễ. Đáng tiếc Tiểu Diệp Tử còn đang bế quan, Giới Thần Bi bị đóng, bằng không mượn lực lượng của Cửu Đỉnh chi chu sẽ nhanh hơn mấy lần.
Tô Liên Y lập tức lấy ra một chiếc Cửu Giai Chiến Hạm, mọi người bay vào bên trong.
Đột nhiên xa xa có một đạo quang mang chạy như bay tới, trong khoảnh khắc liền đến trước mắt, là một trung niên nam tử, vừa thấy mọi người trong chiến hạm, sắc mặt liền vui mừng lớn tiếng nói:
- Chư vị là bằng hữu của Lý Vân Tiêu đại nhân?
Xa Vưu ngưng thanh nói:
- Có chuyện gì?
Người trước mắt này nhìn không quen mặt, hắn không có chút ấn tượng nào, nhưng thực lực người này chỉ là Bát Tinh Vũ Đế, nên hắn không quá quan tâm.