Lý Vân Tiêu mỉm cười, trực tiếp thừa nhận nói:
- Đại ca ca không chỉ là Tuần Thú Sư, hơn nữa còn là Khôi lỗi sư, trận tiếp theo liền do ta đối chiến Ân Trì đại nhân đi.
Sắc mặt Ân Trì trắng bệch, tuy rằng hắn là Siêu Phàm Nhập Thánh, nhưng nếu chống lại bốn người này, sợ là xong rồi.
- Hắc hắc...
Xa Vưu cùng bọn người Ác Linh không nhịn được cười rộ lên, một bộ được như ý.
Đám người Trần Thiến Vũ cũng mỉm cười, kể từ đó, phương mình phần thắng càng lớn.
Tuy rằng sắc mặt Tiểu Hồng tái nhợt, nhưng vẫn trấn tĩnh nói:
- Cảnh Thất, làm sao?
Sắc mặt Cảnh Thất hiện lên vẻ giận dữ, nhưng lập tức có một tia châm chọc ở khóe miệng, lạnh lùng nói:
- Thiên Nhân đại nhân yên tâm, trận này ta tất thắng.
Tất cả mọi người đều kỳ quái, Lý Vân Tiêu cũng nhíu mi, lấy Linh Mục Địch cùng Tuần Thiên Đấu Ngưu kết hợp, hẳn là hoàn toàn có khả năng chống lại Cảnh Thất cùng Thần Sát Thi khôi mới phải, mặc dù không thắng cũng không đến mức bị thua mới đúng.
Đột nhiên Cảnh Thất huýt sáo một tiếng, thanh âm bén nhọn đâm rách màng tai.
Trong lúc bất chợt thiên địa rúng động, tầng mây trên bầu trời cuồn cuộn, không gian hướng hai bên xé mở, lộ ra một lối đi tối thui.
Ở trong lối đi kia, chậm rãi hiện ra một cái đầu.
- A?
Tất cả mọi người kinh hô một tiếng, Lý Vân Tiêu càng là choáng váng, Bất Động Quy Lâm chậm rãi từ trong lối đi hiện ra, như là một tầng mây, che khuất bầu trời.
Cảnh Thất nhịn không được cười như điên nói:
- Ha ha ha, Bất Động Quy Lâm này cũng là Thi khôi của Bổn Tọa a! Không chỉ như vậy, trong Bất Động Quy Lâm còn có hơn ba ngàn Thi sát, Bổn Tọa coi các ngươi đấu với ta thế nào!
Đám người Lý Vân Tiêu triệt để trợn tròn mắt, ngay cả Linh Mục Địch cũng há to mồm, như bị một bồn nước lạnh dội xuống.