Tiểu Hồng nói:
- Có đúng không? Thế nhưng Tiểu Hồng đã không quay đầu được.
- Cái gì?
Lý Vân Tiêu cả kinh, một cảm giác dị thường nguy hiểm xông lên đầu.
Trong ánh mắt Tiểu Hồng b*n r* quang mang quỷ dị, tựa hồ khuôn mặt có chút biến hình.
Tay trái của nàng bấm niệm thần chú, trực tiếp phách về phía ngực Lý Vân Tiêu, một thanh âm trầm ổn cùng bén nhọn vang lên, nói:
- Nếu đại ca ca không chịu giao Ma Thạch ra, Tiểu Hồng cũng chỉ có thể tự thân tới lấy.
- Không thể!
Ở trong nháy mắt ra chưởng, mặt của Tiểu Hồng vặn vẹo thoáng cái, thanh âm thanh thuần từ trong miệng hét rầm lêm, phảng phất có hai linh hồn đang không ngừng giãy dụa.
- Không có gì không thể! Ngươi đã không thể quay đầu, giết hắn đi!
Thanh âm bén nhọn kia vang lên, ánh mắt Tiểu Hồng thê lương không thôi.
Lý Vân Tiêu hoảng hốt, hắn có khả năng khẳng định hai thanh âm kia đều là của Tiểu Hồng, chỉ là hai chấp niệm đang không ngừng đấu tranh mà thôi.
Rốt cục đạo chấp niệm bén nhọn kia chiếm cứ thượng phong, trong mắt b*n r* sát ý vô biên, một chưởng thế như chẻ tre oanh tới.
- Lực lượng này. . .
Cả người Lý Vân Tiêu chấn động, trong một chưởng này ẩn chứa Ma Khí vô biên, uy thế không kém một kích của Đế Dạ.
Tâm niệm của hắn thay đổi thật nhanh, phảng phất trong nháy mắt liền hiểu rất nhiều chuyện.
Tại sao Đế Dạ tranh đoạt Nghê Hồng chi khu này thất bại, nguyên lai Tiểu Hồng có hai chấp niệm, một mạnh một yếu, Đế Dạ là bại bởi đạo chấp niệm cường đại này!
Có khi năm đó Hồng Thạch chi linh chỉ có một đạo thần niệm, về sau thu nạp Nghê Thạch lại sinh ra một đạo nữa cũng không biết chừng.
Nếu Đế Dạ có khả năng vận dụng Nghê Hồng thân, như vậy Nghê Hồng thân tự nhiên cũng có thể mượn lực Đế Dạ, cái cảm giác kinh khủng kia chỉ còn cách mình có mấy tấc.