Lý Vân Tiêu nói:
- Nếu có cơ hội, mong Mục Địch đại nhân chỉ điểm hai người bọn họ một chút.
Linh Mục Địch cười nói:
- Có ngươi là đủ rồi.
Dừng một chút lại nói:
- Nếu có cơ hội, ta sẽ lưu ý.
Lý Vân Tiêu đại hỉ, vội nói:
- Còn không mau cám ơn Mục Địch đại nhân.
Mạc Tiểu Xuyên cùng Hách Liên Thiếu Hoàng là gương mặt phiền muộn, cũng không biết người trước mắt là ai, nhưng không dám chống lại ý chỉ của Lý Vân Tiêu, vội vàng bái nói:
- Đa tạ Mục Địch đại nhân.
Mấy người nói nói cười cười, trấn định như thường, hoàn toàn không có đem nguy cơ trước mắt để vào mắt, làm cho sắc mặt đám người Ân Trì cùng Cảnh Thất càng khó xem, tức giận không ngừng dâng lên.
Ân Trì lăng không nói:
- Có Thánh Khí là một sự tình khiến người hướng tới a, bên người vậy mà ẩn dấu nhiều cao thủ như vậy, nhưng đây đã là toàn bộ lá bài tẩy của ngươi đi.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Phải mà cùng không phải, nhưng đây không trọng yếu. Trọng yếu là Bản Thiếu nghĩ bọn họ có thể ứng phó việc trước mắt.
Lời của hắn nói nhẹ nhàng, để cho nội tâm Ân Trì cực độ bất an cùng khó chịu.
Mặc dù nhân số bên mình chiếm thượng phong, nhưng nếu thật đánh nhau, chắc chắn sẽ kinh thiên động địa, sợ là lánh đời tông môn mấy nghìn năm qua gặp phải trận chiến mạnh nhất.
Nếu đối phương chỉ có những người này, đánh cũng không sao, tử thương thảm trọng một chút, cuối cùng vẫn có thể thắng.
Nhưng nếu những người này chỉ là tiên phong mà nói...
Chuyện về sau hắn hầu như không dám tưởng tượng, nếu đánh tới cuối cùng lại ra một nhóm cường giả như vậy nữa, không chỉ những người mình toàn diệt, đối phương tức giận tìm tới tông môn, sợ là tông môn cũng theo đó diệt vong.
Cảnh Thất nói:
- Không cần lo lắng quá nhiều, những người này tám chín phần là toàn bộ lực lượng. Thử nghĩ toàn bộ Thiên Vũ giới cũng không có bao nhiêu cao thủ, có thể tụ tập những người này cũng đã là kỳ tích, tuyệt đối không thể còn có cường giả ẩn dấu.