Lý Vân Tiêu cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy trong lòng bàn tay của mình sinh ra một đóa hoa nhỏ màu trắng, theo Ma Văn thối lui, đóa hoa nhỏ bạch sắc cũng dần dần trong suốt, cho đến biến mất.
Linh Mục Địch bước lên phía trước hỏi:
- Thế nào rồi?
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Không tệ.
Hai người nhìn nhau cười, thân ảnh dần dần trở thành nhạt, thoáng cái xuất hiện ở ngoài Giới Thần Bia, trong Ám Kim Kỳ trận pháp.
Kim ba của Đại Bi Mộ Vân cảnh cuộn trào mãnh liệt, nhưng vẫn như cũ có thể gánh, năng lực chịu đựng tựa hồ trên Lý Vân Tiêu dự tính.
Xa Vưu nói:
- Cái này phải chờ tới khi nào? Lấy cái nhìn của ta, hiện tại có thể xuất thủ, tập hợp lực lượng của mọi người chúng ta, thiên địa này không gì không phá được.
Lý Vân Tiêu nhìn Linh Mục Địch, tựa hồ trưng cầu ý kiến của hắn.
Linh Mục Địch nói:
- Động thủ đi, Đại Bi Mộ Vân cảnh này có bảo vật sắp xuất thế, muốn chờ tới nó thừa nhận cực hạn, trời mới biết là lúc nào.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Tốt, mọi người y theo an bài, xuất thủ một lượt đi.
Tất cả mọi người đứng lên, tâm tình tăng vọt, ở chỗ này chờ đợi mấy ngày, đã sớm không nhịn được.
Khí thế trên người bộc phát ra, vậy mà hình thành từng đạo cương khí chấn đi ra ngoài, toàn bộ không gian cực kỳ bất ổn.
Không chỉ có bọn họ không nhịn được, đám người Ân Trì ở phía ngoài tâm tình đều có chút táo bạo lên.
Bốn phía Ám Kim Kỳ sóng gợn càng ngày càng nhanh, không có dấu hiệu biến mất chút nào.
Hơn nữa Ân Trì cùng Cảnh Thất là Siêu Phàm Nhập Thánh, đối với thiên đạo lĩnh ngộ cực cao, luôn có một loại cảm giác xấu quanh quẩn ở trong lòng, lái đi không được.
Cảnh Thất rốt cục không nhịn được nói:
- Bổn Tọa không muốn chờ đợi, Ân Trì, không bằng ta ngươi liên thủ phá vỡ Kim Kỳ này, kéo Lý Vân Tiêu ra ngoài giết!