Vạn Nhất Thiên nói:
- Không biết Vân thiếu gia định chọn vật gì?
Lý Vân Tiêu đáp ngay:
- Chân Long chi kiếm!
Mọi người biến sắc mặt, biểu tình cực kỳ khó xem, hiển nhiên bọn họ cũng rất khao khát thanh kiếm này.
Lý Vân Tiêu bay ra ngoài, tốc độ siêu nhanh xuyên toa trong toàn không gian.
Thời gian khoảng một tách trà sau Lý Vân Tiêu lại xuất hiện ở mũi chiến hạm, biểu tình hơi khó xem
- Nơi này không có Chân Long chi kiếm.
Mọi người giật mình kêu lên:
- Cái gì?
Vạn Nhất Thiên ngạc nhiên qua đi vội nói:
- Không thể nào! Từ khi tổ tiên vào bí tàng thì không ai đi vào nữa.
Nam Khâu Vũ gật đầu, nói:
- Đại trận tầng mây bên ngoài chưa bị vị phá, lại không có chìa khóa, đúng là khó tiến vào. Có khi nào Chân Long chi kiếm phong ấn quá kín nên ngươi không cảm giác được?
Lý Vân Tiêu lấy ngọc giản ra, nói:
- Nhất Thiên huynh đưa phù lục tổng cộng ghi chép một ngàn bảy trăm bảy mươi ba món bảo bối. Ngày xưa tổ tiên của huynh lấy đi năm trăm món, còn lại một ngàn hai trăm bảy mươi ba món. Các vị hãy nhìn xem, vật phẩm nơi đây chỉ có một ngàn hai trăm sáu mươi ba món, vừa lúc thiếu mười.
Lý Vân Tiêu nói thế, mọi người vội dùng thần thức quét qua. Với lực lượng thần thức của các đại cao thủ đương nhiên liếc sơ liền thấy rõ, đúng là có một ngàn hai trăm sáu mươi ba món.
Mọi người cùng nhìn Vạn Nhất Thiên.
Vạn Nhất Thiên la lên:
- Sao có thể như vậy? Tiên tổ ghi chép tuyệt đối không sai!
Lý Vân Tiêu nói:
- Một ngàn bảy trăm bảy mươi ba món bảo bối này tuy là vật hiếm có, nhưng chỉ có ba mươi hai món xứng là chí bảo, kiến bản thiếu gia thèm muốn. Giá trị hai mươi ba món này hơn xa mấy thứ khác, ngày xưa tổ tiên Vạn gia không khách sáo lấy đi hai mươi món, chỉ còn lại mười. Các vị liều mạng tham gia vũ quyết chắc mục tiêu là mười món này, vừa rồi ta đi dạo một vòng, thiếu mười món chính là chúng.