Tuyệt Thiên Hàn hừ mạnh, nhưng không cưỡng cầu. Biết Ngô Đại Thành không chết thì nỗi lòng Tuyệt Thiên Hàn bình tĩnh nhiều.
Ân Trì hỏi:
- Thiên Hàn huynh, Ngô Đại Thành rốt cuộc là ai? Nếu huynh đã biết hắn giả mạo Lý Vân Tiêu vậy tại sao còn . . .
Ân Trì nhìn đôi mỹ nữ song sinh, tuy sắc mặt hai mỹ nhân còn tái nhưng đỡ hơn trước nhiều.
Tuyệt Thiên Hàn nói:
- Không cần ngươi quan tâm!
Ân Trì bị mất mặt, lười hỏi tiếp.
Chốc lát sau Ngạo Vô Tâm từ bên dưới bay lên, hai tay chộp đầu đà béo gầy ném xuống sàn tàu. Hai người không chết, chỉ bị trọng thương ngất xỉu.
Ngạo Vô Tâm oán trách:
- Nam Khâu Vũ đại nhân xuống tay hơi nặng.
Nam Khâu Vũ nói:
- Lão phu cũng rất xấu hổ.
Ngạo Vô Tâm nói:
- Tuy đầu đà béo gầy hơi khùng điên chút nhưng bản tính không xấu, đại nhân thế là hơi l* m*ng.
Nam Khâu Vũ gật đầu, nói:
- Lão phu thấy xấu hổ vì chưa đánh chết bọn họ. Đổi làm người khác đã sớm một chưởng đập chết rồi, xem ra lão phu vẫn còn kiêng kỵ Ngạo gia các người nên mới nương tay tha mạng cho họ. Lão phu mất tính công bằng, thật xấu hổ.
Ngạo Vô Tâm:
- . . .
Mọi người toát mồ hôi lạnh. Nam Khâu Vũ nói chuyện quá trực tiếp, nếu thật sự giết đầu đà béo gầy thì lớn chuyện.
Ngạo Vô Tâm không biết nên nói cái gì, câm nín. Ngạo Vô Tâm kéo đầu đà béo gầy vào góc trị thương.
Nam Khâu Vũ nói:
- Tầng mây đã phá, đi bí tàng đi.
Chiếnh ạm khởi động vô số trận pháp đột nhiên hóa thành một luồng sáng vọt tới trước.
Biển mây mênh mông vô bờ đằng trước bị trận pháp rẽ ra thì không còn một áng mây, hoàn toàn biến hóa thiên địa.
Tâm tình của mọi người dần tạo kích động. Mấy ngàn người đứng nhưng ít có tiếng vang.
Tia sáng bốn phía dần tối đi, rất nhanh đen như màn đêm, một mảnh hư vô, không trông thấy gì.