Vẻ mặt Mục Chinh lo âu nói:
- Không chừng phải xin lỗi thật rồi, ài, sao Lý Vân Tiêu cứ hay gây sự, không chịu ở yên chút nào.
Tuyệt Thiên Hàn nổi giận, hầm hừ nói:
- Không biết dấu hiệu tên ai sẽ không nhúc nhích, chờ xem đi!
Thẩm Dương Tầm đột nhiên chắp tay hỏi:
- Xin hỏi Nam Khâu Vũ đại nhân, nếu cùng là không dấu hiệu vậy làm sao phán đoán thắng thua?
Nam Khâu Vũ liếc Thẩm Dương Tầm:
- Đương nhiên lấy thời gian rời khỏi biển mây làm chuẩn. Tuy Hồ Ngọc Cung chết nhưng hắn thua trễ hơn ngươi, vì vậy ngươi xếp chót, hắn đếm ngược thứ hai.
Biểu tình của Thẩm Dương Tầm khó xem, không dám cãi lại.
Thẩm Dương Tầm cảm ơn:
- Đa tạ đại nhân giải thích nghi hoặc.
Thẩm Dương Tầm khom người lùi xuống.
Trong trận pháp biển mây, Lý Vân Tiêu bay một lúc, luôn giữ nguyệt đồng quan sát. Trong phạm vi nhìn thấy không phát hiện có gì khác lạ.
Lý Vân Tiêu bay mấy canh giờ sau ngừng lại, trầm tư.
- E rằng không ‘nhìn’ được mắt trận, cáo già Nam Khâu Vũ cố ý lừa ta. Nhưng trận pháp bình thường làm sao làm khó bản thiếu gia được?
Năm ngón tay Lý Vân Tiêu thành vuốt, thiiên chuy bay ra mang theo sấm chớp rơi vào lòng bàn tay hắn.
Lý Vân Tiêu ném lên không trung.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Lôi chi Ma Kha cổ tự lấp lóe trên không trung.
Lý Vân Tiêu vỗ một ấn quyết, hét to:
- Lôi giới!
Một bóng ma màu xanh tản ra trên người Lý Vân Tiêu, bao phủ tứ cực bát hoang.
Lý Vân Tiêu ngồi xếp bằng, bắt đầu cảm giác tất cả dao động năng lượng trong lôi chi giới lực.
Một lát sau, hắn mở mắt ra. Một luồng kiếm khí b*n r* từ đầu ngón tay Lý Vân Tiêu nhập vào không gian cách ngàn trượng.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Kiếm khí chém vào kết giới, một tầng sáng bảy sắc hiện ra, rực rỡ tràn ra như cầu vồng.
Lý Vân Tiêu thuấn di đến. Trong ánh sáng bảy sắc lơ lửng một thứ như khúc xương trắng, to cỡ nửa bàn tay.