Con ngươi Lý Vân Tiêu co rút, mắt đen láy nhìn chằm chằm người Tiểu Hồng.
Thân hình trong suốt như ngọc, linh thể hồng thạch không có bất cứ tỳ vết phô bày trước mắt Lý Vân Tiêu.
Tim Lý Vân Tiêu đập nhanh, dường như hắn đã thấy thứ không nên thấy, lòng thầm nhắc: Phi lễ chớ nhìn.
Lý Vân Tiêu tập trung kiểm tra trạng huống của Tiểu Hồng, nhưng không có bất cứ ma ảnh nào.
Tiểu Hồng cảm giác khác lạ, gò má đỏ rực run giọng hỏi:
- Đại ca ca . . . Làm . . . Làm gì vậy?
Tiểu Hồng căng thẳng thế là trong người dâng lên dị lực, nháy mắt chặn lại đồng quang của Lý Vân Tiêu. Diệu Pháp Linh Mục chỉ thấy một mảnh trắng mờ, không xem rõ được gì.
Lý Vân Tiêu giật mình kêu lên:
- Tiểu Hồng, lực lượng trong người của nàng . . .
Tiểu Hồng ngơ ngác hỏi:
- Sao vậy?
Lý Vân Tiêu đột nhiên cảnh giác lên, hắn phát hiện bàn tay Tiểu Hồng bắt chặt tay hắn không ngừng tăng sức mạnh, mạnh đến vượt lẽ thường.
- Đại . . . Ca ca . . . Vân Tiêu . . . Ca ca . . . Xấu . . . Người xấu . . .
Người Tiểu Hồng run rẩy, thân hình và khuôn mặt vặn vẹo, trên người nàng bắt đầu hiển hiện ma văn.
Từk hi nào bàn tay Lý Vân Tiêu rực rỡ ánh sáng vàng, cứng như sắt đá, nhưng đối phương vẫn không ngừng tăng mạnh lực lượng như sợ hắn trốn mất.
Miệng Tiểu Hồng chợt phát ra tiếng cười nanh tranh hoàn toàn không hợp với nàng:
- He he.
Khóe môi cong lên như trăng non, rất quái dị.
Lý Vân Tiêu không hoảng hốt, hắn rất bình tĩnh. Đế Dạ ẩn núp trong người Tiểu Hồng đều nằm trong dự đoán của Lý Vân Tiêu.
- Ta rất tò mò vì sao chiếm cứ thân hình là Tiểu Hồng chứ không phải ngươi?
Mặt ‘Tiểu Hồng’ không ngừng cuồn cuộn mây đen, khuôn mặt nanh tranh mơ hồ có hình dạng Đế Dạ, đôi mắt to b*n r* tía sáng lạnh: