Trình Thanh Ti hoàn toàn biến sắc mặt, tuy vẻ mặt không phục nhưng lòng thầm sợ, không dám ‘kích động’ nữa.
Lý Vân Tiêu bị Nam Khâu Vũ tét tay cũng tỉnh táo lại, lửa giận dần tắt ngấm. Lý Vân Tiêu khẽ hừ, xoay người ngồi xuống cạnh Mục Trang.
Mục Trang hỏi:
- Đại nhân, rốt cuộc chỗ này là đâu? Vân thiếu gia và bí tàng rốt cuộc là sao?
Nam Khâu Vũ nói:
- Hai chuyện vốn là một, chờ mọi người đến đông đủ rồi nói.
Lúc này lại có nhiều tiểu tông tiểu phái đến, thuộc hạ của Nam Khâu Vũ tiếp đãi bọn họ đi vào, Nam Khâu Vũ không đích thân nghênh đón.
Mục Trang không hỏi nhiều nữa, trong đại điện lại yên tĩnh. Mọi người không nói chuyện, yên lặng chờ.
Lý Vân Tiêu không nhìn Vi Thi Thi nữa, lòng tĩnh nhắm mắt điều tức trên ghế.
Thời gian qua nhanh, mấy canh giờ sau, tất cả tông môn đến đông đủ, tụ tập lại một đường.
Chỉ có Vũ Đế cao giai mới vào được nên đại điện vẫn rộng rãi, một ít tiểu môn tiểu phái cũng chỉ có chưởng môn đủ tư cách đi vào.
Lý Vân Tiêu nhíu mày, từ từ mở mắt ra. Lý Vân Tiêu thấy nhiều cặp mắt quan sát mình, như Ngô Đại Thành, Cảnh Thất, Tiểu Hồng, thậm chí Ngạo Vô Tâm và nhiều người khác.
Nhưng khi Lý Vân Tiêu vừa mở mắt ra thì mọi người vội nhìn sang hướng khác, chỉ còn lại Tiểu Hồng phất tay chào.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, đá lông nheo với Tiểu Hồng chọc nàng cười.
Nam Khâu Vũ quét mắt đại điện, nói:
- Các vị đêu đến đủ, vất vả.
Mọi người đồng thanh kêu lên:
- Đại nhân vất vả.
Nam Khâu Vũ ra hiệu mọi người yên lặng lại, nói:
- Chắc tất cả đều ôm thắc mắc, đừng sốt ruột, chờ ta từ từ nói hết. Nếu có gì không hiểu có thể cờ lát ưnã hỏi riêng ta. Không gian nơi này là di tích thượng cổ để lại, chính là đường đi thông bí tàng Chân Long.
Mọi người yên lặng nghe, cơ bản đều đoán được.