Xa Vưu yên lặng nghe hai người nói chuyện, lúc này đột nhiên xen lời:
- Nếu Vạn Linh chi địa luôn phong kín thì bí tàng Chân Long của Vạn Nhất Thiên tuyệt đối không phải là Vạn Linh chi địa. Đừng quên Bá Thiên Luyện Thể quyết mang ra từ bí tàng. Vạn Bảo Lâu thậm chí lấy nhiều thứ tốt từ trong đó.
- Ừm! Lão Long nói có lý.
Lý Vân Tiêu nói:
- Hèn gì ít ai tu luyện được Bá Thiên Luyện Thể quyết, thì ra nó không phải thể thuật cho nhân loại tu luyện. Nhưng không biết luyện thể quyết này có liên quan gì tới Chân Long pháp thân không?
Xa Vưu nói:
- Hơn phân nửa là không. Thiếu huyết mạch Chân Long rất khó luyện ra Chân Long pháp thân, ngày xưa Chân Long đại nhân tọa ủng thiên hạ, vô số trân kỳ dị bảo, có vài món công pháp khoáng thế là rất bình thường.
Lý Vân Tiêu hỏi:
- Vậy Ngô Đại Thành thì sao?
Xa Vưu:
- . . . Bà nội ngươi nói chuyện đàng hoàng được không? Nhà ngươi thật không biết cách trò chuyện!
Lý Vân Tiêu nói:
- Ta chỉ nêu ra điểm đáng ngờ, ngươi không cần kích động như vậy.
Xa Vưu tức giận nói:
- Mụ nội nó, rõ ràng là đang vẽ mặt ta! Lão tử là hậu duệ Chân Long, tu luyện vô số năm, lại dùng bí bảo rồng cô đọng thân hình, hơn nữa đạt được thập giai long huyết mới luyện ra pháp thân lực lượng, phòng ngự. Tên kia ngu đần, dâm đangx, có tài đức gì mà có pháp thân tốc độ, công kích? Ngươi bảo ta làm sao không kích động, làm sao cân bằng tâm lý đây?
Xa Vưu càng nói càng tức gainạ, gần như rít gào.
Lý Vân Tiêu lười quan tâm Xa Vưu, cắt đứt liên kết với gã. Lý Vân Tiêu lấy một khối máy định vị không gian ghi chép tọa độ nơi đây rồi bay ra thanh đằng cổ thụ, quay về cơ khôi di động.
Mục Chinh lập tức đi ra nghênh đón, vội vàng hỏi:
- Như thế nào?
Lý Vân Tiêu nói: