Sóng biển hình thành vòng xoáy dưới bốn chân rùa biền lớn, lượn vòng rào rào.
Lý Vân Tiêu nảy ra một kế, tốc độ di chuyển của rùa biển to rất chậm, nếu Cảnh Thất phát cuồng liều mạng với hắn thì sẽ ném Đâu Suất Thiên Phong vào Bất Động Quy Lâm. Lý Vân Tiêu không tin đối phương không cứu Bất Động Quy Lâm.
Cảnh Thất cứu Bất Động Quy Lâm thì chỉ có một con đường chết.
Lý Vân Tiêu tin tưởng trừ phi là cường giả Thần cảnh, không thì đương thời chẳng ai đỡ nổi Đâu Suất Thiên Phong.
Nhưng Cảnh Thất, Thần Sát Thi Khôi phát ra tiếng hú kh*ng b* rồi dần ngừng bặt, khí thế cuồng bạo trở nên bình tĩnh.
Lông trắng, thi ban trên người Cảnh Thất dần thoái hóa, biến trở lại trạng thái bình thường, khuôn mặt thiếu niên thanh tú.
Cảnh Thất vung hai tay bấm quyết trước mặt, ấn quyết hiện ra một trận pháp, chậm rãi lso ra một quan tài màu vàng.
Thần Sát Thi Khôi lắc người chui vào quan tài, quan tài chậm rãi chìm vào hư không, biến mất.
Làm xong toàn quá trình, Cảnh Thất đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, lạnh lùng trừng Lý Vân Tiêu. Sát khí thô bạo trong mắt Cảnh Thất dần lắng xuống, sát khí con ngươi trong trẻo.
Rùa biển to thi sát yên tĩnh lại, biến về hình dạng hòn đảo đậu trên mặt biển.
Lý Vân Tiêu thầm khen. Cảnh Thất là một nhân vật, từ trạng thái táo bạo tỉnh táo lại, xem bộ dạng vừa rồi của gã rõ ràng sắp đứt dây thần kinh.
Cảnh Thất nhìn Lý Vân Tiêu một lúc sau mở miệng nói:
- Rất ốt.
Lý Vân Tiêu thu về lòng cảnh giác, chộp hư không, thẻ bài số không nằm trong tay hắn.
Lý Vân Tiêu hơ thẻ bài, nói:
- Lần này đại nhân không tranh với ta nữa đi?
Cơ mặt Cảnh Thất co giật, vì tranh thẻ bài vô nghĩa này làm ngọc quan của gã vỡ nát, Thần Sát Thi Khôi bị tổn hại, quá lỗ vốn.
Cảnh Thất lấy bất cứ thẻ số nào thì chắc chắn vẫn thăng cấp được, chuyện lúc trước chỉ vì muốn ranh một hơi nhưng không ngờ tự bê đá đập chân mình.