Tay Cảnh Thất cách thẻ bài sắt còn ba tấc bị Lý Vân Tiêu kéo đi.
Cảnh Thất khẽ hừ, không ngoái đầu lại, lắc người đá chân ra sau hóa thành tia chớp.
Lý Vân Tiêu thụt lùi, bay lên cao, thân nhẹ như chim én.
Lý Vân Tiêu dọc theo tia chớp chân đá xoa ygiữa không trung, tay phải chộp vai trái Cảnh Thất biến thành chưởng vỗ xuống. Cảnh Thất bị đè trầm xuống, Lý Vân Tiêu mượn lực thuấn di.
Cảnh Thất hừ lạnh một tiếng:
- Bổn tọa trước nay chưa từng có mỹ đức nhường lê!
Mắt Cảnh Thất lóe lửa ma trơi, năm ngón tay chộp không khí.
Không gian đằng trước vặn vẹo, lá bài sắt bị cuốn vào dòng không gian, biến mất.
Lý Vân Tiêu vừa thuấn di tới nơi, tay phải chụp hụt, há mồm chửi:
- Đúng là thiếu đạo đức!
Cảnh Thất chỉ thi triển không gian vặn vẹo phạm vi nhỏ, thẻ sắt di chuyển khu vực trên bầu trời hòn đảo chứ không trôi đi xa.
Chợt tiếng cười quai dị vang lên:
- Ha ha ha! Tấm số không này của bản thiếu gia!
Ngô Đại Thành cười toe toét, mắt lóe tia sáng tới lui dò xét hư không.
Ngô Đại Thành đạp bộ pháp, rất khó tin xuất hiện đằng sau mười trượng, tay lục lọi hư không.
Không gian như kẹo bông gòn bị Trình Thanh Ti xé ra, trong kết giới giữa năm ngón tay gã xuất hiện một tấm thẻ sắt.
Vẻ mặt Ngô Đại Thành mừng rỡ cười toe:
- Ha ha ha! Đa tạ đã nhường, đa tạ!
Giọng Trình Thanh Ti lạnh băng vang lên:
- Hừ! Ngươi muốn lấy số không? Nằm mơ đi! Hãy giống như ta lấy số!
Hai tay Trình Thanh Ti bấm quyết, lực lượng quy tắc nổi lên bên cạnh nàng.
Trình Thanh Ti quát to:
- Thuật Tiểu Na Di!
Hai tay Trình Thanh Ti búng ngson tay, một tấm thẻ sắt gần nhất bay nhanh biến mất trao đổi với cái trong kết giới giữa đầu ngón tay Ngô Đại Thành.
Ngô Đại Thành biến sắc mặt, lực lượng kết giới trong lòng bàn tay tán đi. Thẻ sắt rơi xuống, Ngô Đại Thành lật tay lại xem thì là số bảy.