Lý Vân Tiêu giật nảy mình:
- Ý ngươi là hắn có được truyền thừa Ma Kha cổ kinh văn?
Xa Vưu nói:
- Rất có thể, còn một khả năng khác người này cũng là hậu duệ huyết mạch Chân Long, thức tỉnh năng lực nhất định, tự động lĩnh ngộ bộ pháp này.
Lý Vân Tiêu nói:
- Xem bộ dáng của hắn không giống hiểu Ma Kha cổ văn, hơn phân nửa là khả năng sau.
Xa Vưu cười lạnh nói:
- Sai! Ngươi lại tự cho là thông minh. Nếu thông qua lực lượng huyết mạch lĩnh ngộ quy tắc, vậy thì huyết mạch của hắn phải đậm đến trình độ nhất định, thậm chí không dưới ta. Nhưng ngươi nhìn xem trên người hắn có long uy hay khí long tức không?
Lý Vân Tiêu kinh ngạc kêu lên:
- Chẳng lẽ hắn thông qua Ma Kha cổ văn truyền thừa? Đương thời trừ Hải Hoàng Ba Long ra còn người có thể phân biệt thông thiên cổ kinh văn sao? Dù là Hải Hoàng Ba Long cũng có mấy trăm chữ không biết.
Xa Vưu trầm ngâm nói:
- Ừm! Nên mới bảo người này kỳ lạ.
Lý Vân Tiêu mắng:
- Ai không biết hắn kỳ lạ? Còn cần ngươi nói sao!
Xa Vưu đốp chát lại:
- Đồ ngu, ít ra biết hắn kỳ lạ ở chỗ nào. Ngươi thậm chí không biết hắn kỳ quái như thế nào!
Lý Vân Tiêu nói:
- Nếu bộ pháp của hắn lợi hại như vậy, thế thì chẳng phải là không ai đánh gục hắn được sao?
Xa Vưu hầm hừ:
- Dĩ nhiên là không, chỉ cần khóa không gian lại là được. Nhưng trong cùng giai e rằng không ai có thể đánh trúng hắn, trận vũ quyết hoặc là hắn thắng hoặc đánh ngang tay.
Lý Vân Tiêu đăm chiêu. Ngô Đại Thành rất kỳ dị, cho Lý Vân Tiêu cảm giác không chỉ là bộ pháp còn có bí mật che giâu rất sâu.
Chợt có tiếng hét thảm vang lên, Bách Lý Phú bị Ngô Đại Thành đánh trúng lồng ngực, phun ra ngụm máu bay ra ngoài.
Mọi người giật bắn, trừng muốn lồi mắt.