- A?
Hữu Cầm Phi nhướng mày nhìn chằm chằm đóa hoa nhỏ, lòng nổi lên cảm giác kỳ lạ, khó nói rõ lạ ở điẻm nào. Nhìn như uy lực không lớn nhưng Hữu Cầm Phi cảm giác nó không đơn giản.
- Ha ha ha! Tiểu muội muội còn biết khống hỏa?
Vu Thánh Kiệt cười to bảo:
- Đáng tiếc tuyệt kỹ của ca ca là khống thủy!
Vu Thánh Kiệt đơn giản bắt chỉ quyết, một con thủy long hiện ra trong lòng bàn tay:
- Để ca ca tắm rửa cho tiểu muội muội, ha ha ha ha ha ha!
Một chưởng đánh hướng ngọn lửa.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai lực lượng vừa tiếp xúc, ánh sáng trắng chói mắt bừng lên đâm đau mắt người.
Vu Thánh Kiệt, Tiểu Hồng bị lực lượng đó nuốt vào. Trên đảo La Phù bị đóa hoa ánh sáng to lớn bao trùm nở rộ dưới đất.
Mọi người xoe tròn mắt, trợn mắt há hốc mồm:
- A?!
Ba người Thiên Tiệm Nhai há to mồm đủ nuốt một trái dưa hấu. Bọn họ cách quang hoa gần nhất, càng có thể cảm nhận nhiệt độ cháy bỏng, uy lực mênh mông kh*ng b*.
Nhiệt độ cực cao nướng lại làm ba người thấy toàn thân lạnh lẽo, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Trong Bích Lạc tông cũng rộ lên tiếng kinh kêu.
Ân Trì vụt ngẩng đầu nhìn ra ngoài, tức giận quát:
- Phi Long tông chết tiệt, dám xuống tay ác vậy với Tiểu Hồng!
Trưởng lão đứng sau lưng ngơ ngẩn nói:
- Cái kia . . . Không . . . Không phải, tông chủ đại nhân . . . Đây là . . .
Trưởng lão ấp úng khó nói rõ.
Ân Trì nạt:
- Là gì mà là! Không phải ta đã dặn các ngươi trông chừng đàng HSo?
Trưởng lão toát mồ hôi trán, ngại ngùng nói:
- Cái đó . . . Người hiểu lầm, vụ nổ là Tiểu Hồng làm ra chứ không phải Phi Long tông.
Ân Trì ngây người, lửa giận xẹp ngay biến thành ngơ ngác.
Ân Trì kinh ngạc hỏi:
- Cái gì? Ngươi nói cái gì? Ta không nghe rõ, ngươi vụ nổ là Tiểu Hồng làm ra chứ không phải Phi Long tông?