Nhưng không có thanh âm nào nữa, Lý Vân Tiêu cảm thấy phong ấn trước ngực đúng là tăng mạnh hơn, không biết Ma Chủ Phổ bị phong ấn hoàn toàn hay giận quá không thèm quan tâm Lý Vân Tiêu.
Không chỉ thế, thực lực của Lý Vân Tiêu đột phá tăng vọt về chất, vốn năng lực lĩnh ngộ quy tắc đã hơn xa người thường giờ thêm thời gian xung quanh gấp năm lần, cho hắn thêm chút tích lũy và lắng đọng thì sắp bước vào siêu phàm nhập thánh.
Mục Trang cẩn thận kêu gọi:
- Vân thiếu gia, Vân thiếu gia?
Mục Trang thấy Lý Vân Tiêu tỉnh táo lại từ đột phá rồi nở nụ cười khổ, không biết xảy ra chuyện gì.
Lý Vân Tiêu lắc đầu, nói:
- Ta không sao, đa tạ các vị trưởng lão Mục gia hộ pháp giúp ta.
Mục Trang cười to bảo:
- Ha ha ha! Nói gì vậy, Vân thiếu gia thật là xa lạ. Chúng ta thân như người một nhà!
Tâm tình Mục Trang rất tốt nói:
- Ta thấy Vân thiếu gia sau khi đột phá thì nguyên lực tràn đầy, dường như không cần ổn định cảnh giới.
Mục Chinh cười nói:
- Lần này tử đệ Mục gia nhờ phúc của Vân thiếu gia mà thực lực tăng tiến nhiều.
Lý Vân Tiêu nhìn lại. Mỗi tử đệ Mục gia ai nấy vẻ mặt vui mừng, cảm kích. Biểu tình của Mục Uyển Sơn cực kỳ phức tạp, khi Lý Vân Tiêu nhìn qua thì nàng rất căng thẳng.
Nhưng rất nhanh lòng Mục Uyển Sơn chìm xuống, Lý Vân Tiêu chỉ liếc qua một cái bình thường như quét mắt qua mọi người, hầu như không nhìn nàng lâu.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
- Đây là cơ duyên của chính các vị.
Mục Trang nói:
- Vân thiếu gia khiêm tốn rồi. Hy vọng sau vũ quyết thì chúng ta vẫn còn có thể giao lưu thân thiết với nhau.
Lần này đột phá sinh ra khác lạ quá lớn, Mục gia luôn tự phụ cực đoan cũng nịnh Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ta rất có hứng thú với nhiều cơ quan khôi lỗi, hy vọng có thể học tập Mục gia nhiều hơn.