Có hai vũ giả bay lên đảo La Phù ngay, đứng đối diện nhau, cảnh giác nhìn đối phương.
Lý Vân Tiêu khoanh chân ngồi trên trời, chìm đắm trong thế giới tu luyện của mình, hoàn toàn cắt đứt liên kết với bên ngoài, cố gắng điều chỉnh chính mình đến trạng thái tốt nhất.
Lý Vân Tiêu cách đỉnh cửu tinh chỉ một lằn chỉ, tùy thời đâm thủng tầng giấy này, chỉ thiếu tích lũy lắng đọng tu vi.
Ngô Đại Thành mang đến áp lực lớn cho Lý Vân Tiêu, ngược lại khiến lòng hắn tĩnh như nước, trong lòng không có gì.
Nguyên lực vui vẻ dâng trào trong người Lý Vân Tiêu, cả thế giới chỉ còn lại một loại lực lượng thuần túy lưu động tứ chi bách hải, như trải qua ngàn vạn năm.
Trong khoảng lặng vĩnh viễn không thay đổi đó Lý Vân Tiêu hơi tỉnh táo lại, cảm nhận có vô số phù văn dâng lên quanh người, không ngừng chìm vào trong xương cốt máu.
Lý Vân Tiêu biết mình đang đột phá, trùng kích cửa cuối cùng dưới vũ đạo.
Nhưng lòng Lý Vân Tiêu không vui không buồn, bình tĩnh như núi cao ý thủ hư không, cảm nhận năng lượng chuyển động, vô số quy tắc lắng đọng trong người.
Trái ngược với tâm tình Lý Vân Tiêu bình laựng là nguyên cơ khôi di động kinh sợ.
Mọi người giật mình nhìn. Vô số lực lượng quy tắc từ trên trời rơi xuống, từ dưới đất dâng lên, từ dưới nước chu ỉa hóa thành phù văn màu vàng rậm rạp xoay tròn quanh người Lý Vân Tiêu, ùa vào người hắn.
Nhìn kỹ thì những phù văn nhỏ bé và sợi xích pháp tắc giống y như đúc.
- Đột . . . Đột phá!
Mục Chinh kinh kêu:
- Hắn đang đột phá đỉnh cửu tinh!
Trong giọng nói vừa kinh vừa mừng, đa phần kích động.
Mục Trang cũng mừng rỡ, đột phá vào lúc này là tăng thêm phần thắn lớn cho việc giành hạng nhất.
Mục Trang ra lệnh:
- Tất cả trưởng lão cảnh giác, tuyệt đối không cho phép bất cứ ai đến gần cơ khôi di động. Toàn bộ đệ tử Mục gia tĩnh tọa tu luyện, tham ngộ lực lượng quy tắc đỉnh cửu tinh này! Loại cảnh ngộ này là cả đời các ngươi khó gặp lần thứ hai!