Lý Vân Tiêu nói:
- Ta không rõ ràng chuyện trong Bích Lạc tông nhưng Tiểu Hồng tuyệt đối là siêu cao thủ. Còn cái tên giả mạo ta này có lẽ thực lực còn trên cả Tiểu Hồng.
Mục Trang kinh ngạc hỏi:
- Khoa trương vậy sao? Ta thấy người này rất bình thường, trong thiên hạ không nhiều người lừa được bổn tọa, Diệu Pháp Linh Mục của Chinh trưởng lão.
Lý Vân Tiêu gật đầu, nói:
- Đúng rồi, ta cũng không nhìn thấu hắn, nhưng vì vậy chứng minh người này càng không đơn giản.
Mục Chinh cười to bảo:
- Ha ha ha! Ta còn tưởng vì nguyên nhân gì. Vân thiếu gia lo nhiều rồi, thực lực của người này chỉ có thế là cùng, lần này Long Nha sơn trang bị hố to.
Lý Vân Tiêu không cãi lại, chỉ lạnh nhạt nói:
- Tuy ta không quen trang chủ Bất Động Quy Lâm nhưng trưởng lão cảm thấy đó là loại người dễ bị lừa sao? Tặng đôi nữ nhi song sinh ra ngoài?
Mục Chinh trợn to mắt nói:
- A . . . Thì . . .
Tuyệt Thiên Hàn tuyệt đối không dễ bị lừa, cực kỳ gian manh, trong trong môn ẩn thế thuộc mấy người Mục Chinh e ngại nhất.
Con ngươi Mục Trang co rút, Lý Vân Tiêu nói thế làm gã thấy áp lực. Tuyệt Thiên Hàn rất yêu thương đôi nữ nhi của mình, làm sao có thể dễ dàng bị lừa phĩnh?
Lý Vân Tiêu kể sơ chuyện ở thành Vĩnh Tương ngày trước, mọi người nghe trợn mắt há hốc mồm.
Mục Chinh xoe tròn mắt:
- Cái . . . Này . . . Rốt cuộc là loại người gì vậy?
Lý Vân Tiêu nhíu mày nói:
- Xem ra người này quen thói háo sắc, nhưng tại sao lần nào cũng mạo danh ta đi lừa gạt, chuyên làm hỏng danh tiếng của ta? Không cần làm vậy đi.
Mục Trang nói:
- Nghe Vân thiếu gia nói làm bổn tọa luôn nghĩ kẻ địch lớn nhất là Cảnh Thất vô sỉ nhưng không ngờ có nhiều biến số như vậy.
Mục Chinh cười nói:
- Có nhiều biến số hơn nữa ta vẫn cực kỳ tin tưởng vào Vân thiếu gia.