Sài Tuấn hỏi:
- Chẳng lẽ là ngoại viện Mục gia mời đến?
Mục Trang cười gật đầu, nói:
- Ánh mắt bốn vị rất sắc bén, đúng rồi.
Bốn người nhìn kỹ Lý Vân Tiêu hơn, thấy hắn bình tĩnh như không, vẻ mặt thản nhiên không sợ, càng xem càng giật mình.
Sài Tuấn nói:
- Tiền cược cho vũ quyết lần này quá nặng, các phái đều ra hết thủ đoạn. Cuộc tranh giành xếp hạng sẽ vô cùng kịch liệt, theo ta được biết thì Long Nha sơn trang cũng tìm ngoại viện. Vì cho người kia thân phận mà trang chủ Tuyệt Thiên Hàn gả đôi nữ nhi song sinh yêu thương nhất cho tiểu tử kia.
- A?
Biểu tình Mục Trang nghiêm túc nói:
- Thực lực của Long Nha sơn trang không thể khinh thường, ta cũng từng gặp đôi nữ nhi song sinh, đúng là quốc sắc thiên tư. Tuyết Thiên Hàn nỡ bỏ vốn như vậy, người ngoại viện e rằng không đơn giản.
Mặt ngoài Mục Trang dao động nhưng trong lòng chẳng hề lo lắng. Mặc kệ trong vũ quyết này đối phương tìm ngoại viện gì đều không thể nào thắng được Lý Vân Tiêu.
Nghĩ đến đây Mục Trang nhoẻn miệng cười, cầm trà thơm lên nhấp một ngụm, hắn rất thơm, đáy lòng vui như hoa nở.
Sài Tuấn nói:
- Theo ta được biết thì ngoại viện đó tên là Lý Vân Tiêu, cao thủ ghê gớm nhất mới nổi lên của đại lục Thiên Vũ.
- Phụt!
Mục Trang phun ngụm trà vào khuôn mặt của Sài Tuấn, ho sặc sụa.
Người Mục gia đều xôn xao, cùng nhìn hướng Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu không biết nên nói cái gì:
- Ngươi nói ngoại viện đó tên gì?
Sài Tuấn đáp:
- Thì là Lý Vân Tiêu.
Trán Lý Vân Tiêu nổi gân xanh:
- Có biết lai lịch của người này không?
Sài Tuấn trả lời:
- Người này là nhân vật thiên tài gần đây mới nổi lên trong đại lục Thiên Vũ, nghe nói có nhiều cường giả đều thua trong tay hắn. Mấy năm trước Bắc Hải vương Trữ Nhuận Tường tại cuộc chiến thành Hồng Nguyệt đã thua vào tay người này. Nghe đồn hắn phong lưu phóng khoáng, hoang dâm háo sắc, thấy nữ nhi song sinh của Tuyệt Thiên Hàn liền đầu phục, suýt sửa họ Tuyệt.