Trong tộc gả nàng cho Lý Vân Tiêu chưa từng gặp mặt, gia gia luôn yêu thương nàng đồng ý ngay, vô số tử đệ trử tuổi ngày thường theo đuổi nàng thì như người chết, không ai đứng ra.
Trong thiên địa dường như chỉ còn lại mình nàng, Mục Uyển Sơn uất ức thút thít.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ta đã nói là nàng nhận sai người, nếu chính mình không tìm được hung thủ thì báo cho Mục Chinh biết đi, để Mục Chinh tìm giúp nàng. Còn nữa, trên đời này không có cửa ải nào không qua được, chuyện gì cũng nên suy nghĩ thoáng chút, đừng tự sát. Ta nói hết lời, có nghe hay không là chuyện của nàng.
Lý Vân Tiêu nói xong biến mất trước mặt Mục Uyển Sơn.
Mục Uyển Sơn ngơ ngác đứng tại chỗ nửa ngày, huơ kiếm chém lia lịa:
- Chém chết tên khốn kiếp, lưu manh, vô lại nhà ngươi!
Chém một lúc rồi lòng tự sát cũng mất, Mục Uyển Sơn hết muốn khóc, nàng giậm chân bay đi nhanh.
Mục Uyển Sơn không biết rằng cái tên ‘khốn kiếp, lưu manh, vô lại’ chỉ có tiếp xúc cùng nàng trong khoảng thời gian này.
Về sau Lý Vân Tiêu quân lâm thiên hạ, thành tựu danh tiếng vạn cổ, sáng chói như sao trên bầu trời.
Mục Uyển Sơn thì chỉ có thể dưới trời đêm yên lặng nhìn chăm chú bầu trời sao nhớ đến ngày hôm nay, để lại tiếng thở dài xa xăm.
Lý Vân Tiêu quay về Xuân Đình Nguyệt, đơn giản chữa thương cho các nữ nhân rồi vào trong mật thất tiềm tu.
Ba ngày sau, một luồng sáng đó liên tục nhấp nháy trên cánh cửa.
Lý Vân Tiêu mở đôi mắt ra, dù chưa hoàn toàn phục hồi tinh lực nhưng cũng gần đủ.
Mục Trang, mấy vị trưởng lão trên đảo Thông Thiên đã chờ từ lâu. Thấy Lý Vân Tiêu bay đến, tập thể đứng lên nghênh tiếp.
Mục Trang cười to bảo:
- Xem thiên đình Vân thiếu gia no đủ thì ta cũng yên tâm.
Lý Vân Tiêu chắp tay cười nói: