Đôi mắt Mục Bạch Vanh tóe lửa, hai tay không ngừng bấm quyết.
Khôi lỗi cũng thi triển ra ấn quyết, phối hợp khăng khít. Cuối cùng bốn chưởng chạm vào nhau, song quyết hợp nhất
Một vòng ấn to hiện ra trên bầu trời, ánh sáng vàng vô biên.
Mọi người giật mình kêu lên:
- Là thần thông siêu mạnh của Bạch Vanh trưởng lão, Thiên Cơ Ấn!
Đây là thần thông áp đáy hòm của Mục Bạch Vanh, không đến phút cuối liều đấu sống chết thì tuyệt đối không dùng. Xem ra Mục Bạch Vanh đã tức giận đến mụ đầu.
Mục Trang nổi giận, đập bàn đứng dậy cao giọng quát:
- Mục Bạch Vanh!
Mục Bạch Vanh đã giết đỏ mắt, cắn răng nói:
- Tộc trưởng đại nhân đừng ngăn cản ta, chờ ta giết hắn rồi sẽ xin tộc trưởng xử tội bất kính sau!
Thiên Cơ Ấn to cỡ mấy mẫu trên bầu trời, bao phủ một phương thiên địa.
Tử đệ Mục gia ở phía xa cảm nhận hơi thở đó sợ hãi liên tục thụt lùi để tránh bị lan đến.
Trong đó có một nam nhân mặt mày bất phàm, chính là Mục Phong Hoa. Gã nhìn hai người chiến đấu, mặt không chút máu.
Ngày xưa tại Hồng Nguyệt thành lần đầu gặp gỡ, tuy tư chất của Lý Vân Tiêu siêu tuyệt nhưng Mục Phong Hoa vẫn có tự tin chiến đấu thì thắng thua là năm mươi năm mươi.
Phần thắng năm mươi đó đã là nhục nhã lớn lao đối với thiếu niên thiên tài của Mục gia như Mục Phong Hoa.
Vì có thể hoàn toàn nghiền nát đối phương, Mục Phong Hoa trở về Mục gia rồi luôn bế quan khổ tu, dùng cách tàn nhẫn nhất hành hạ chính mình. Mục Phong Hoa cho rằng khi gặp lại thì phần thắng sẽ là trên chín mươi phần trăm, bây giờ gặp mới biết phần thắng là số không.
Đệ đệ của Mục Phong Hoa là Mục Phong Tuấn mặt trắng bệch, thỉnh thoảng dụi mắt, hoàn toàn không dám tin thiếu niên trước mắt là đối thủ ngày xưa đánh một trận với mình.
Mục Chinh sốt ruột xoay vòng vòng, nếu Lý Vân Tiêu bị thương thì . . . Vũ quyết chỉ còn lại ba ngày là tới. Nếu Lý Vân Tiêu ở trạng thái đỉnh cao, dù Mục Bạch Vanh mạnh mấy thì Mục Chinh không lo gì.