Vẻ mặt Mục Chinh kiêu ngạo không để bụng nói:
- Hừ! Biết thì sao? Ai dám đến cướp? Dù Mục gia ta có mở rộng cửa cũng không người dám vào!
Lý Vân Tiêu mệt mỏi xua tay nói:
- Đừng bàn về Mục gia ngươi cường đại thế nào nữa, tiếp tục đề tài chính đi. Bí tàng thượng cổ là sao? Phân phối thế nào?
Mục Chinh nói:
- Chuyện bí tàng lúc trước chúng ta không biết, là Địa Giả của Địa Minh nói ra, chính đảo Thiên Diệp thừa nhận, đúng là có một phần bí tàng Chân Long để lại. Thế là dẫn đến chấn động, yêu cầu đảo Thiên Diệp lấy bí tàng ra, ai thấy đều có phần.
- Địa Giả?
Lý Vân Tiêu nhíu mày nói:
- Theo các người suy đoán thì Địa Giả rất có thể là Ngạo Trường Không, mà Ngạo Trường Không và Vạn Nhất Thiên . . .
Lý Vân Tiêu biết lai lịch Bá Thiên Luyện Thể quyết của Ngạo Trường Không, vậy thì thân phận Địa Giả rất có thể là Ngạo Trường Không, bởi vì ít ai biết bí tàng ở đảo Thiên Diệp.
Có lẽ ngày xưa Ngạo Trường Không có được Bá Thiên Luyện Thể quyết của thì luôn dòm ngó bí tàng của Vạn Nhất Thiên, gần đây mới điều tra ra vị trí.
Nhưng với năng lực của Ngạo Trường Không nếu đã biết bí tàng ở đâu tại sao không tự mình đi lấy mà lại công bố ra ngoài, để toàn thế gia ẩn thế tạo áp lực cho đảo Thiên Diệp? Hay là Ngạo Trường Không cũng e ngại lực lượng đảo Thiên Diệp?
Một chuỗi dấu hỏi ở trong não Lý Vân Tiêu, không có đầu mối.
Mục Chinh hỏi:
- Vạn Nhất Thiên? Vạn Nhất Thiên thế nào?
Lý Vân Tiêu lắc đầu, nói:
- Không có gì, tiếp theo là sao?
Mục Chinh nói:
- Về bí tàng Chân Long truyền ra ngoài, không chỉ Địa Minh mà Thiên Minh cũng bắt đầu tạo áp lực cho đảo Thiên Diệp. Đến lúc này đảo Thiên Diệp buộc phải lấy bí tàng ra, và bí tàng không có chìa khóa, nhiều năm qua đảo Thiên Diệp chưa từng mở ra, vừa lúc mượn lực lượng Thiên Địa Minh để mở.