Chấp chưởng Bắc vực?
Tập thể não chết máy, không kịp phản ứng với bốn chữ này, không thể tưởng tượng là loại tình huống nào. Hơn một nửa người lộ ra vẻ nghi ngờ.
Bắc Quyến Nam cau chân mày thanh, nàng không biết Thái Sơ Chân quyết là vật gì.
Bắc Quyến Nam hỏi:
- Đại nhân, Thái Sơ Chân quyết lợi hại đến thế sao? Có thể đối kháng với Băng Sát Tâm Diễm.
Linh Mục Địch gật đầu, nói:
- Nếu là lực lượng Thái Sơ Chân quyết hoàn chỉnh đủ đối kháng Băng Sát Tâm Diễm của ma chủ ngày xưa, chứ không phải đóa hoa nhỏ như đồ chơi trong tay ta. Không biết tại vì ngủ say quá lâu làm hắn không đủ lực lượng hay vì chưa hoàn toàn nắm giữ Thái Sơ Chân quyết.
Bắc Quyến Nam giật mình kêu lên:
- Có thể đối kháng ma chủ?! Tại sao ta chưa từng nghe nói về thần quyết như thế?
Những người khác cũng biến sắc mặt, nhiều ít đánh hơi được mùi kỳ lạ.
Vẻ mặt Linh Mục Địch sùng kính ngước lên nhìn Lý Vân Tiêu, dường như cố ý nói cho hắn nghe:
- Ngày xưa hai vị đại nhân Giới Vương và Diễn Thần tu luyện thần thông là Đại Giới thần quyết, Đại Diễn thần quyết. Thái Sơ Chân quyết là công pháp không thua kém gì hai thiên thần quyết này.
Lòng Lý Vân Tiêu rung lên, lần đầu tiên hắn nghe cái tên Giới Vương và Diễn Thần.
Bắc Quyến Nam hoàn toàn biến sắc mặt, giật m,ình không nói nên lời.
Xa Vưu mở miệng nói:
- Nếu chân quyết lợi hại như vậy hay chúng ta lại vào Tuyết chi quốc cướp nó đi?
Ác Linh hung hăng nói:
- Tốt tốt, giết trở lại, cướp thân thể Họa Đấu!
Mục Chinh nói:
- Ta cảm thấy không nên lại đi mạo hiểm, dù sao mục đích chuyến đi đã hoàn thành, Thái Sơ Chân quyết gì đó chỉ là trăng trong nước, hoa trong gương.
Mục Chinh không muốn dấn thân vào nguy hiểm, vì trong lòng gã biết rõ dù lấy được chân quyết cũng không có phần mình, chẳng liên quan gì đến gã.