Năm người bay lên không trung, bắt đầu dò xét địa hìn từ các hướng.
Lý Vân Tiêu bay nửa ngày, cũng không có thu hoạch gì lớn cả, kết cấu cả thành trì không phức tạp, chỉ là chất liệu xây thành trì khác với hiện tại mà thôi.
Ánh mắt của hắn nhìn qua, một đạo hỏa diễm hiện ra trong tay.
Hỏa diễm ngưng tụ thành hình phượng hoàng thiêu đốt mặt đất.
Từng khối tuyết lớn hóa khí bay đi.
Lý Vân Tiêu bay thấp xuống dưới, hắn đạp lên tảng đá dưới chân, hắn nhíu mày nhìn qua những thi hài dưới chân của mình.
Ba bộ thi hài nhân loại, còn có một cái là của loài thú.
Mất đi băng tuyết đóng băng, tăng thêm hỏa diễm thiêu đốt làm nhiệt độ tăng lên, những thi hài trực tiếp biến hình, bắt đầu mục nát, sau đó co lại thành thây khô.
Lý Vân Tiêu cẩn thận đã kiểm tra mỗi thi hài cẩn thận.
Cuối cùng đưa ra kết luận, ba người này đã chết trong tay yêu thú, mà yêu thú lại bị kiếm khí cường đại chém giết.
- Tòa thành trì này xảy ra chuyện gì? Mặc dù có yêu thú cùng nhân tộc tranh đấu, sau khi chấm dứt cũng xử lý thi thể, không đến mức năm trên đường cái, trừ khi...
Trong lòng của hắn nghĩ đến một kết luận, đó là trận chém giết này trực tiếp hủy diệt thành trì, thành trì vùi trong lịch sử, lúc này mới giữ lại dấu tích chiến đấu cuối cùng.
XÍU...UU!!
Đột nhiên một tiếng xé gió ang lên, xông thẳng lên trời, nó nổ tung trên không trung thành thị.
Lý Vân Tiêu biến sắc, phương hướng kia chính là vị trí Viên Cao Hàn, hắn gặp nguy hiểm cho nên phóng tín hiệu ra.
Tân ảnh của hắn biến mất tại chỗ.
Hắn không ngừng lao nhanh trên không trung, sau đó hóa thành lôi quang bay thẳng qua.
Qua nửa chung trà, Lý Vân Tiêu liền xuất hiện trên khong trung nhìn xuống phía dưới.
Viên Cao Hàn đang ngồi xếp bằng trên đỉnh kiến trúc lớn, quanh thân là kết giới phòng ngự, gian nan chống lại công kích từ bốn phía.