- Ngươi...
Mục Chinh nổi trận lôi đình, hắn chưa bao giờ bị người ta nhục nhã như vậy, giận dữ xông lên.
Đột nhiên một lực lượng vô hình trói chặt hắn, thân thể cứng lại..
Trần Thiến Vũ đang chuẩn bị nghênh chiến cũng biến sắc, cảm thấy nguyên lực của mình bị kìm chế.
Lý Vân Tiêu nhìn qua hai người, nói:
- Chiến hạm đều không thể điều khiển tự động, các ngươi đừng làm rộn, lực lượng áp chế ở đây rất mạnh đấy.
Mục Chinh lúc này mới hừ hừ, vẻ mặt nộ khí không tiêu.
Lý Vân Tiêu nói:
- Xem lực lượng áp chế ở nơi này, người Vô Tình Tông bị truyền tống tới đây sẽ trôi xuôi dòng, rất khó phản kháng. Cho dù có thi cốt cũng sẽ trôi tới cuối cùng.
Mấy người đứng trên chiến hạm nhìn qua, Đường sông mặc dù tối nhưng rất rộng rãi, mặc dù là chiến hạm cửu giai đang tiến lên cũng không có cản trở gì cả.
Cứ như vậy xuôi dòng không biết bao lâu, con sông giống như không có giới ạn, tất cả mọi người không nhịn được, không đến mức vĩnh viễn phiêu lưu như vậy chứ?
Mấy canh giờ sao, đột nhiên Viên Cao Hàn khẽ giật mình, quát:
- Cẩn thận một chút, có tình huống!
Sắc mặt hắn ngưng trọng hơn, nói:
- Dưới dòng sông đã xuất hiện thi cốt. Trừ xương người ra còn có thú cốt, đểu là tồn tại cường đại.
Mục Chinh nao nao, thần sắc hồ nghi nhìn qua Viên Cao Hàn vài lần.
Lý Vân Tiêu nói:
- Chất nước nơi này khác thường, thi cốt có thể bảo tồn tới hiện tại không bị phân hủy, tự nhiên là tồn tại cường đại, không biết bọn họ chết thế nào?
Mấy người bắt đầu cảnh giác, nhìn chằm chằm vào bên ngoài chiến hạm, không dám phân thần.
Viên Cao Hàn lăng không một trảo vào mặt nước, lập tức dưới mặt nước có một thi hài bay lên.
Trong lòng Mục Chinh hoảng hốt, khó có thể tin nhìn qua Viên Cao Hàn, hắn giờ phút này mới tin đối phương xác thực có thể dò xét đáy sông.